ngày tháng năm

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

QUÀ GIÁNG SINH

Giáng Sinh có lệ tặng quà
Nhưng người nghèo khó lấy gì tặng nhau?
Không cần quà giá trị đâu
Chỉ cần đừng nghĩ xấu nhau, được rồi
Nhìn nhau thiện cảm, mỉm cười
Bắt tay, thăm hỏi, cùng vui chuyện trò
Thật là ý nghĩa món quà
Dù cho quà nhỏ, đơn sơ, chân thành
Chứa đầy cả khối ân tình
Món quà nhân ái Giáng Sinh đẹp mùa
Tặng nhau trọn vẹn tâm tư
Món quà đẹp nhất: Giêsu Hài Đồng

TRẦM THIÊN THU



Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Tâm tình Giáng Sinh

An Bình

Lạy Chúa, người ta bảo người già sống bằng quá khứ, điều đó quả không sai. Những năm gần đây, nhìn ngày tháng trôi thật nhanh, con cứ nghĩ về biết bao vui buồn đã qua.

Dalat đã qua một mùa mưa bão. Đất trời của những ngày chớm đông này thật đẹp. Nắng thật vàng. Bầu trời xanh ngắt. Và cái lạnh se se của những ngày đầu đông. Đó đây, hoa quỳ vàng nở rộ báo hiệu mùa mưa chấm dứt. Và những chùm lá Trạng Nguyên đã chuyển màu đỏ thẫm, mượt như nhung. Những cành Trạng Nguyên nhắc nhở mùa Giáng Sinh đến. Lại một mùa Giáng Sinh đến. Những ngày đầu đông này luôn làm con hồi tưởng biết bao kỷ niệm về những ngày Giáng Sinh đã qua trong đời.

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Một thời để Người Kitô hữu nhập thế

Bài của Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI viết cho báo Financial Times (Thời báo Kinh tế Anh) ra ngày 20.12.2012

Giáng sinh là một thời gian vui vẻ hân hoan và một dịp để suy tư sâu sắc, Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI nói:

“Của Xêda, trả về Xêda; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa” là câu trả lời của Đức Giêsu khi được hỏi về việc đóng thuế. Dĩ nhiên, những kẻ hỏi Người đang gài bẫy Người. Họ muốn buộc Người phải đứng về phía nào trong cuộc tranh luận chính trị nảy lửa về việc cai trị của Rôma tại đất nước Israel. Cái bẫy nằm ở chỗ này: Nếu Đức Giêsu quả thực là Đấng Mêsia được mong đợi từ lâu, thì Người chắc chắn sẽ chống lại những kẻ thống trị Rôma. Cho nên câu hỏi đã được suy tính nhằm làm cho Đức Giêsu phải lộ diện như một mối đe dọa đối với chế độ hoặc như một kẻ lừa đảo. 

Câu trả lời của Đức Giêsu khéo léo chuyển cuộc tranh luận lên một bình diện cao hơn, nhẹ nhàng khuyến cáo đừng có chính trị hóa tôn giáo lẫn thần thánh hóa quyền lực nhất thời, để mà mê mải tìm kiếm của cải. Những kẻ đang nghe Người nói cần được nhắc nhở rằng Đấng Mêsia không phải là Xêda, và Xêda không phải là Thiên Chúa. Vương quốc mà Đức Giêsu đã đến để thiết lập thuộc về một lĩnh vực hoàn toàn cao hơn. Như Người đã bảo Phongxiô Philatô: “Nước tôi không thuộc về thế gian này”.

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Sửa lại con đường của Chúa

Chúa Nhật II MV-C 

Lời mở 

Các bài Kinh Thánh hôm nay đều nhắc đến việc sửa lại con đường cho Chúa. Tiên tri Baruch trong bài đọc I đã loan báo rằng: “Thiên Chúa đã ra lệnh phải bạt thấp núi cao và gò nổng từ lâu đời, phải lấp đầy thung lũng cho mặt đất phẳng phiu để Israel tiến bước an toàn” (Br 5,1-9). Còn tiên tri Gioan Tẩy Giả cũng lặp lại lời loan báo của tiên tri Isaia cho tất cả những ai đang mong chờ Chúa đến: “Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa” (Lc 3,4.6). 

Trong ít phút này, chúng ta cùng tìm hiểu con đường của Chúa được hình thành trong con người ta như thế nào và phải làm gì để sửa con đường đó cho ngay thẳng? 

Tại sao Chúa Giêsu đến thế gian ?

Có lẽ bạn cho đó là một câu hỏi “ngớ ngẩn”, vì ai là Kitô hữu cũng biết Ngài đến cứu độ nhân loại. Đúng vậy, nhưng vẫn có điều khác... Chúng ta đã đón lễ Giáng Sinh nhiều lần, nhưng có thể chúng ta chưa thắc mắc. Mời bạn khám phá điều mới lạ nhân dịp kính mừng lễ Giáng Sinh! 

Thánh sử Gioan kể: Ông Philatô hỏi: “Vậy ông là vua sao?”. Đức Giêsu đáp: “Chính ngài nói rằng tôi là vua. Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi”. Ông Philatô nói với Người: “Sự thật là gì?” (Ga 18:37-38). 

Tại sao Chúa Giêsu đến thế gian? 

Hằng năm, lễ Giáng Sinh đều đặt ra một câu hỏi: Tại sao Chúa Giêsu đến thế gian? Hoặc: Ý nghĩa của Đức Giêsu Kitô là gì? Oặc mang tính cá nhân hơn: Người đàn ông này nên tạo sự khác biệt nào trong đời sống của tôi? Trong hôn nhân của tôi, trong đời tu của tôi, trong công việc của tôi, trong sự nhàn rỗi của tôi, trong suy nghĩ của tôi, trong cảm xúc của tôi, trong mọi sinh hoạt của tôi,…? 

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Giáng Sinh An Lành

Ảnh minh họa
Một phép màu đã xảy ra ngay đêm Giáng sinh giữa hai chị em ruột đã không nói chuyện với nhau suốt 30 năm. Sự tha thứ đem lại bình an tâm hồn, như lời thiên thần hát trên không trung: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”. 

Vợ chồng chị Ân làm bữa tiệc giáng sinh cho những ông bà già neo đơn ở khu xóm, trong trong đó có chị em bà Liên và bà Hiền. Họ đã ngoài 70, cùng sống trong một căn nhà nhỏ, nhưng không ai nói với ai suốt 30 năm dù họ vẫn nói chuyện với người khác. Không khí căng thẳng, ngột ngạt… Nguyên nhân là câu chuyện dài liên quan người mẹ và chiếc trâm cài tóc. Tại sao họ không sống riêng? Đó là vấn đề. Không ai muốn mình là người dọn đi! 

Chị Ân quyết tâm đến thăm họ mỗi tháng 1 lần và đưa họ ra ngoài 2 hoặc 3 lần mỗi năm, dĩ nhiên kể cả lễ giáng sinh. Nhưng ra ngoài đối với bà Hiền như một cơn ác mộng, bà chỉ thích mặc áo trắng, không chịu mặc màu khác. Lại là vấn đề khi chị Ân mua cho bà chiếc áo màu hồng. 

Bà Liên lại là vấn đề khác. Bà rất khó ăn, món gì cũng không vừa lòng bà. Tính bà cương quyết, khó lay chuyển, có điều gì đó khác thường giữa hai bà! 

Sau khi tham dự lễ nửa đêm, hai bà vào nhà chị Ân theo lời mời của vợ chồng chị. Bà Hiền đến bên bà Liên vừa cười vừa nói: “Chúc mừng giáng sinh. Chị nên cởi mở với mọi người”. Ai cũng ngạc nhiên, không biết điều gì xảy ra, vì bà Liên quay đi như thể bà từ chối vậy. Nhưng đôi mắt bà đầy nước… 

Rồi bà đứng lên như không có gì xảy ra, như không là ngày quan trọng đối với cả hai trong suốt 30 năm qua vậy. Bà nói: “Này, dì Hiền lại đây, dì thật là ngớ ngẩn. Tôi không hẹp hòi gì đâu. Nào, đến đây với chị”. Từ đó, họ luôn nói chuyện với nhau. 

Thật đúng là phép mầu lễ giáng sinh. Mọi người vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Không ai muốn tìm hiểu bí ẩn 30 năm qua nữa, chỉ biết là điều kỳ lạ đã xảy ra. Vậy thôi! Hai bà đã tìm lại được cả tình chị em và tình người. 

Bây giờ hai bà không còn, nhưng chị Ân vẫn nhớ mãi câu chuyện về lòng tha thứ của họ… 

TRẦM THIÊN THU

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Khát vọng kiếp người

Đến hẹn lại lên như một chu kỳ tất yếu, Mùa Vọng lại về. Đó là khoảng thời gian thế gian mong đợi Đấng Cứu Thế giáng sinh làm người. Đấng ấy là “Ngôi Lời trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1:14), là Đấng Thiên Sai mang tôn danh Giêsu Kitô. 

Con người như đất khô cằn vì “hạn bà chằn” lâu ngày, thế nên luôn khao khát Cơn-Mưa-Giêsu. Và chỉ có Mưa Giêsu mới khả dĩ làm chúng ta “đã” cơn khát. 

Trong kiệt tác “Cung Oán Ngâm Khúc” (chữ Hán: 宮怨吟曲) của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều (1741-1798), câu 103 và 104 có nói tới kiếp người: 
Trăm năm nào có gì đâu 
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì 



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks