ngày tháng năm

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Lời trần sao nói hết...

Con Sóng Nhỏ








Ôi lạy Cha, con cúi đầu tôn kính. 
Cảm tạ Cha, Đấng Thượng trí cao vời. 
Muôn kỳ công Cha thể hiện nơi nơi. 
Trong tinh tế, bàn tay Cha thần thánh. 

Từ cánh bướm, bông hoa rừng khoe sắc. 
Áo phàm nhân ai dệt đẹp như hoa. 
Từ mẫu khuôn, loài ong nhỏ xây nhà. 
Công trình sư nào dám ra đương sánh. 
Não bộ tinh vi, muôn muôn tạo vật. 
Quyền năng Cha huyền ảo tác sinh. 
Muỗi, kiến li ti, đâu chỉ thể hình? 
Cha trao ban sự sống cùng trí óc. 
Có khoa học nào tạo nên mầm sống? 
Có tài trí nào khả dựng một sinh linh? 
Mặt trời chói chang, khối lửa bừng bừng! 
Cha trấn giữ kẻo nổ tung tàn độc. 

Ngợi khen Cha, cảm tạ ngàn mưa móc. 
Khắp nơi nơi châu ngọc bóng hình Cha. 
Xin ngưỡng chiêm đất trời, 
nhận biết bàn tay Cha. 
Tinh tú trăng sao, thiên hà vũ trụ. 
Bao mỹ tuyệt thiên nhiên về hội tụ: 
Sóng lụa vàng, biển biếc, suối mây sa. 
Cây cối bạt ngàn, xanh tận chân trời xa. 
Đồi núi chập chùng, khe sâu lũng thấp. 
Thác đổ, mưa nguồn, tưới tiêu ôm ấp. 
Cha cho địa cầu nắng ấm yêu thương. 
Sức sống tuôn trào, 
màu mỡ mảnh vườn ươm. 
Con thấy Cha - trong mọi nơi - hiện diện
Yêu nhân loại, Cha yêu sao tha thiết. 
Từ cát bụi vô thường, 
ưu việt hóa thân con. 
Dành sẵn cho con cuộc sống vẹn toàn. 
Dắt tay con đi, nâng niu từng bước. 
Dọn chỗ cho con đường về Thiên quốc. 
Xa xót ngậm ngùi, 
con nào biết Tình Cha. 
Cho con tự do, phân biện, đắn đo. 
Con bất cần, đường quanh co, lối thẳng. 
Chạy theo đam mê, tiền tài, vật chất. 
Rượt đuổi điên cuồng những ảo vọng, phù du. 
Con bán yêu thương mua lấy hận thù. 
Đánh đổi quê trời lấy ngục tù hư nát. 

Cha vẫn kiên trì, lời tình yêu hát. 
Mời gọi con về, 
bát ngát những đợi mong. 
Con Một sai đi, Tế Vật Hy Sinh. 
Dẫu nghẹn lòng Cha, 
đành mặc Con giữa vuốt nanh cầm thú. 


Thập giá ngất cao, ôi trái tim dung thứ, 
Chấp nhận thân tội đồ, mệnh sứ khổ đau. 
Cùng tận yêu thương, 
cho mãi đến ngàn sau... 
Ban Thần Lương nhiệm mầu, 
dưỡng nuôi con trần thế. 

Tình cao cả, thẳm sâu, tràn máu lệ, 
Mà chúng con khinh rẻ chối từ Cha. 
Xin dâng trọn đời, một khúc tình ca. 
Đáp trả dấu yêu, tôn thờ, đền tạ. 
Xin sấp mình ăn năn, con mọn hèn, khiêm hạ. 
Vinh danh Cha, vinh thắng với Vương quyền. 

Nhưng tận cùng …, 
hỡi Đức Vua của Yêu Thương, 
Xin nhận lấy lòng tin yêu, phó thác! 
Cảm tạ Cha, lời trần sao nói hết …



Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

TÂM TÌNH MÙA VỌNG

Hồng Vân


Trời cao nghe chăng trần gian khấn van mưa nguồn ơn cứu chuộc…

Bản thánh ca mùa vọng với tựa đề là “Trông đợi” ấy không xa lạ gì với tôi, và có lẽ với tất cả mọi người Công giáo Việt Nam. Nhưng không hiểu sao hôm nay, bài hát ấy đối với tôi bỗng trở nên đặc biệt có ý nghĩa. Vâng, giai điệu tha thiết và những lời chân thành đầy tâm tình khát khao trông chờ một đấng cứu thế tôi đã nghe và yêu thích từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy xúc động như lúc này. Bởi tác giả của bài hát dường như đang nói thay cho mọi người về hiện tình của đất nước.

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Abba! Cha ơi!

Mẩu Bút Chì

Cha ơi! Con có là gì, sao Cha thương con quá đỗi! Con có là gì, sao Cha cứ để mắt đến con!

Con chẳng thể hình dung ra Dung Mạo của Cha, bởi tất cả những gì con thấy, con biết trên thế gian này đều bất xứng, đều không thể làm chất liệu để con tưởng tượng ra hình ảnh của Cha. Nhưng điều kỳ lạ và kỳ diệu là con vẫn luôn cảm nhận được Tình Yêu của Cha bao bọc lấy con. Cha ôm con, hôn con, ánh mắt Cha nhìn con âu yếm và thương xót vô bờ...

Cha để con gặp gian nan như người ta "thử vàng trên lửa", nhưng Cha cứ chằm chặp xoa suýt nhìn con! Cha sợ con đau, Cha sợ con không chịu đựng nổi, Cha cho con hết dấu này đến dấu khác để con biết rằng Cha đang ở bên con, đang ẵm bế con trên tay. Con thương Cha quá! Con ước gì thân xác bụi tro mọn hèn này đừng bao giờ biết muộn phiền, lo lắng, để Cha không phải xót xa khi nhìn thấy con đau!

Huế thương

Tiểu Trúc Tử

Nhớ: ...đêm giao thừa 31/12/2015 tại Toà Tổng giám mục Huế, trằn trọc, bâng khuâng, nhớ...sự ấm áp mà cha Hoàng và các anh nhóm GHXH Huế đã mang lại khi ra tận phi trường Phú Bài, trong tiết trời lạnh giá mưa phùn, để đón các anh chị em nhóm GHXH Sàigòn....

Thương:...đêm hôm khuya khoắt mà cha Hoàng và các anh nhóm Huế vẫn ân cần chu đáo theo chân, lo cho nhóm SG đến tận phòng ngủ, mà không quản chi mệt nhọc.

Bao cảm xúc chợt ùa về, dâng trào.
Về Huế cố đô chợt nhận ra.
Tình thương tràn ngập trong lòng ta.
Bâng khuâng tự hỏi " răng lạ rứa " ?

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

CHÚA LÀ MÙA XUÂN SUNG MÃN CHO NGƯỜI NGHÈO

TÍN THÀNH

Mùa xuân về trong năm Lòng Chúa thương xót, lòng tự hỏi có làm ta suy nghĩ gì hơn những mùa xuân khác trước đây? Xuân là mùa của tết nhất và lễ hội, vui vẻ nhộn nhịp cùng với tiêu hao tốn kém. Như thế có lẽ nó phù hợp với những người lắm bạc nhiều tiền. Còn người nghèo thì sao ? Túng thiếu thì quanh năm, nhưng vào dịp lễ tết thì càng thấy tủi phận hơn.

 Lòng Chúa xót thương có giúp ta chạnh lòng đến những cảnh đời nghèo khó quanh ta? Không gì khbằng những ngày lễ tết mà thiếu trước hụt sau, con kêu, nợ đòi. Nhìn thấy thiên hạ se sua mua sắm, nhà cửa khang trang, ăn nhậu rôm rả,... mà nhà mình còn đang đôn đáo vì cơm áo, gạo rau, còn đang mun lẩn trốn vì con réo nợ đòi, thì còn gì cực hơn…!  Sự quan tâm của mọi người xung quanh có chăng cũng chỉ an ủi được phần nào. Tệ nht là khi bị mi người bỏ rơi, không ai thèm để mắt tới. Khi ấy, chcòn có Chúa Xuân là ngun an i, kha lp đi nỗi thiếu vắng cả về thể cht và tâm hn ca người nghèo.

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

Thằng Khùng

Phùng Quán 

(THẰNG KHÙNG trong tù này là Cha Chính Vinh, tức là Linh mục Gioan Lasan NGUYỄN VĂN VINH (1912-1971), của Nhà thờ lớn Hà Nội. Bài viết của Phùng Quán đã kể lại chuyện thật những năm, những ngày cuối trong ngục tù của Ngài. Phùng Quán viết lại theo lời kể của nhà thơ Nguyễn Tuân - không phải là nhà văn có cùng tên - khi cùng ở trong tù)

"… Anh ta vào trại trước mình khá lâu, bị trừng phạt vì tội gì, mình không rõ. Người thì bảo anh ta phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh ta không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị. Bộ dạng anh ta ngu ngơ, dở dại dở khùng. Mình có cảm giác anh ta là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó. Nhìn anh ta, rất khó đoán tuổi, có thể ba mươi, mà cũng có thể năm mươi. Gương mặt anh ta gầy choắt, rúm ró, tàn tạ, như một cái bị cói rách, lăn lóc ở các đống rác. Người anh ta cao lòng khòng, tay chân thẳng đuồn đuỗn, đen cháy, chỉ toàn da, gân với xương.

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

ƯU TIÊN AI?

Hương Huế 

Một ngày đẹp trời của mùa Xuân, nắng nhẹ, không mưa lất phất và lạnh lẽo như thường có của mùa Xuân xứ Huế. Người Huế có thói quen Tết đến nhà nào cũng có hai chậu cúc vàng trước cửa, nên con đường đến trường tôi hôm nay đẹp lạ thường: hoa vàng trải dài đến ngút tầm mắt. Ủa, bình thường tôi vẫn đi con đường này mà sao nay lại chú ý đến nó kỹ thế? Hôm nay có chuyện vui? Đúng vậy, trường tôi - cả thầy và trò- vừa làm việc thiện! Chúng tôi đã chuẩn bị đón “phái đoàn” của một hội người khuyết tật ở tỉnh nào đó ngoài miền Bắc đến giao lưu…

Ban đầu tôi nghĩ: Lại làm từ thiện! Chỉ là phong trào! Và miễn cưỡng chuẩn bị một ít tiền để đóng góp. Nhưng khi đoàn đến, chỉ một nhóm ít người, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn gần những con người như thế: họ không lành lặn, người thiếu mắt, kẻ thiếu tay hoặc thiếu chân; họ đứng đó, trước mắt chúng tôi, họ hát, họ đọc thơ, kể chuyện…những khổ đau, mất mát tuôn trào từ những lời thơ, giọng hát của những mảnh đời kém may mắn. Chúng đã thực sự làm chúng tôi xúc động, cả sân trường, mấy trăm em học sinh yên lặng, trầm tư, không như những giờ sinh hoạt ngoài trời khác. Không khí như lắng xuống, thầy trò đều nghẹn ngào khi những đau khổ của đồng loại chạm đến tim. Các đại diện lớp đem phần quà của mình đến bỏ vào thùng quyên góp. Nhiều cá nhân khác tự nguyện chạy đến bỏ thêm vào thùng, ban đầu còn lác đác, có nhiều em đã thò tay vào túi rồi rút ra, ngập ngừng…và dứt khoát chạy đến bên thùng tiền. Tôi biết, đó là tiền để dành ăn quà vặt. Quả thật, giờ ra chơi hôm đó không thấy các em chạy đến các hàng quán, một giờ ra chơi mà sân trường không có rác! Tôi thấy vui vì các em đã rất quảng đại, dám cho hết, không chừa!

Đoàn đi rồi mà tôi còn ngậm ngùi, không biết số tiền nhận được có đủ cho chi phí cả đoạn đường dài, chiếc xe quá cũ kỹ có bị nằm lại dọc đường không? Có còn gì cho những người yếu ớt hơn đang chờ ở nhà???

Người ở lại, người ra đi, có chút bùi ngùi vương trong mắt, thầm chúc cho nhau được nhiều niềm vui hơn.

Vẫn trong không khí mát lành của mùa Xuân, chúng tôi chuẩn bị cuộc dã ngoại ngày mồng Tám tháng Ba. Thầy Hiệu trưởng tuyên bố ưu tiên cho phụ nữ, chuyến đi này các cô không đóng góp! Hay quá (vỗ tay)! Và Thầy nói tiếp: Hôm trước, dịp đón phái đoàn, trường chúng ta đóng góp được x triệu đồng, tôi đã tìm hiểu trước, biết trường Y cho họ n triệu thôi, nên tôi đã trích lại một số…và chỉ cho họ cũng n triệu thôi! Với lại trường Y lớn hơn trường mình mà cũng cho n triệu chớ mấy!!! Số tiền đó, chi cho cuộc dã ngoại hôm nay và mấy Thầy góp thêm (vỗ tay)! Hoan hô, Thầy mình khôn quá, đúng là “có tâm còn phải có tầm”. Câu cửa miệng của Thầy! Riêng tôi, tôi nhớ là mình đã rất bàng hoàng, không tin mình vừa nghe thấy điều gì. Tôi nhớ là mình đã không vỗ tay! Đâu rồi những giọt nước mắt? Đâu rồi những lời phát biểu đầy tâm tình thương mến xót xa dành cho những con người đau khổ? Tại sao trong sự dâng trào cảm xúc thương yêu như thế mà vẫn còn tỉnh táo để đo lường tính toán được? Tại sao lại vỗ tay trước sáng kiến vô tâm như thế? Các cô mau quên vậy sao, chỉ vì một chút lợi lộc? Đã cho sao còn lấy lại? Số tiền đó có thể giúp được nhiều bữa ăn cho người nghèo!

Trong khi đó, thật là đau lòng khi phải chứng kiến những thức ăn thừa mứa của ngày đi chơi: dưa hấu bổ ra vứt lăn lóc cả nửa quả, nhiều quả quýt bóc ra rồi vứt đó, trái cây, bánh bột lọc, vỏ chai bia… tấp vào các gốc cây thông của đồi Thiên An, một không gian xinh đẹp dành cho việc tìm sự thư thái tâm hồn. Mà đúng là thanh thản thật, người ta vẫn vô tư, vừa ăn không nổi, ai cũng kêu no, nhét không vô nữa, vậy mà khi về lại kéo nhau vào quán làm tập hai và vài két bia lại được để bên cạnh.

Ưu tiên ai? Chỉ có cái bụng là ưu tiên.

Con xin lỗi Chúa, xin lỗi người anh em của con vì con đã không làm gì.

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

PHÉP MẦU YÊU THƯƠNG

HẠT NẮNG

Trong các cảm xúc của con người, có lẽ tình yêu là cao thượng và quý giá nhất. Chỉ có tình yêu mới có đủ sự thần kì, huyền diệu để thay đổi con người theo hướng tích cực. Bởi tình yêu, tự nó đã mang một sứ vụ cao trọng vô vàn mà Thiên Chúa đã trao đặt sẵn trong lòng người - những đứa con từ tình yêu của Ngài.

Dường như yêu và được yêu là nhu cầu vượt trên hết mọi nhu cầu của con người. Vừa mới hình thành trong cung lòng mẹ, thai nhi đã cần đến tình yêu và luôn cảm nhận tình yêu qua những lần vuốt ve, thủ thỉ qua thành bụng..Đến khi được sinh ra, đứa con còn đỏ hỏn đã thương tìm bầu sữa ngọt lành của mẹ, thèm được mẹ ủ ấp, vỗ về. Lớn hơn chút nữa, lúc tập ăn, tập chập chững những bước đầu đời, đứa con ấy cũng cần lắm những nâng đỡ, dạy dỗ từ cha me, gia đình. Bước vào đời, người ta cần nhiều thứ, nhiều năng lực, điều kiện để hội nhập xã hội, nhưng có lẽ chỉ có tình yêu mới làm cho con người cảm thấy đáng sống, và cũng chỉ duy nhất tình yêu mới có thể nâng con người dậy trước những vùi dập của cuộc đời.



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks