ngày tháng năm

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

ĐỪNG ĐÁNH MẤT ĐẠO ĐỨC

 

Phạm Khiêm

Mỗi con người trong chúng ta được sinh ra trong cõi tạm này ai cũng có một phương pháp sống...

Nhất là trong thời buổi đương đại này, chúng ta nên tự tìm cho mình một phương pháp sống không tổn hại đến mình và tổn hại đến những người thân yêu của mình...

Không phải ai trong chúng ta cũng làm được điều đó...

Chúng ta đang sống trong một thế giới phù hoa muôn màu vạn vẻ...

Và chính con người là kẻ thù lớn nhất của nhân loại này..

Và chính bản thân bạn là kẻ thù lớn nhất của bản thân bạn....

Cuộc sống xã hội thời đương đại muốn tìm chút tình người khó khăn hơn rất nhiều..

Nhiều khi con người thay đổi theo thời gian và chạy đua theo xã hội...

Cấp bậc, sang chảnh, ung dung tự tại.. Trên mồ hôi nước mắt của không biết bao nhiêu con người lao động....

Những người nông dân một nắng hai sương đang ngày đêm gồng mình lên với sự sinh tồn trong cuộc sống...

Và phải bươn chải với cuộc sống phúc tạp này...

Mình nghèo thì họ khinh bỉ miệt thị..

Mình giỏi thì họ đố kỵ ganh ghét tìm mọi cách hãm hại...

Mình chịu nhịn nhân từ.. Thì họ cho mình là ngu, là dở hơi chèn ép đến không còn khe thở...

Vì trong tri thức và đạo đức của họ đã bị tha hóa , họ chỉ biết sống trên mồ hôi nước mắt của người khác...

Lấy nỗi đau của người lao động để trang bị vào cơ thể những thứ đồ vật xa xỉ...

Mà không tự vận dụng bằng đôi tay và khối óc của mình....

Nhân văn đạo đức ngày một mất đi... Hùa theo cách sống buông thả....

Không biết có bao giờ các bạn ngồi và tự nghĩ đến bản thân mình không...

Các bạn có nghĩ sau này các bạn sẽ phải sống đối diện với cuộc sống này không....

Chắc những lúc thăng hoa của cuộc sống các bạn chẳng bao giờ nghĩ đến những điều đó...

Nhưng cuộc sống này không có gì trường tồn và mãi mãi cả, ngoài đạo đức trí tuệ nhân phẩm của bạn luôn biết sống ý thức, biết hoà đồng chia sẻ cùng nhân loại,

Biết dành sự quan tâm chân thành và làm bằng chính đôi tay của mình thì đó mới xứng đáng dùng hai từ mãi mãi....

Vậy thử hỏi chân lý sống ở đâu...

Theo Khiêm Phạm nghĩ, chân lý sống nằm trong chính con người chúng ta...

Hãy biết mở lòng bao dung.. Hòa đồng chia sẻ thương yêu gia đình...

Tôn kính ông bà , cha mẹ.. Những người đã sinh thành ra chúng ta

Dám đánh đổi cả mạng sống của bản thân...

Một đời hy sinh vất vả lo cơm áo gạo tiền nuôi dưỡng chăm lo cho chúng ta thành người...

Mà chúng chỉ mải chạy theo đời sống xa hoa vật chất mà vô tình chúng ta đã đánh mất đi tình yêu thương cao cả.....

Đánh mất đi đạo đức hiếu sinh....

Vậy thử hỏi bạn sống trong nhung lụa lúc đó còn giá trị nữa không....

Nếu trên đường đời không may bạn vấp ngã bạn sẽ nhìn về đâu khi tất cả mọi thứ thiêng liêng bạn đã đánh mất.....

Và lúc đó ngoài người thân yêu của bạn ra có ai dám đưa tay kéo bạn về phía họ không....

Hay chỉ có cha mẹ những người đã từng bị bạn quên lãng mới có thể làm điều đó...

Khi các bạn nhìn ra được thì vi nghĩ đã quá muộn rồi....

Cho lên dù trong thời đại nào cũng rất cần hai từ đạo đức....

Đạo đức chính là nét đẹp điểm tô cho chúng ta mỗi ngày...

Nhân văn tình người..

Vậy cho lên chúng ta hãy tự tìm cho mình một phương pháp sống....

Nhân văn tình người... Biết mở lòng bao dung...

Không ích kỷ tranh dành, và biết tôn trọng công sức của những người sinh thành ra chúng ta thì đó là điều chân hoàn mỹ bạn đã có....

Nghèo nhân nghèo nghĩa mới lo

Nghèo tiền nghèo bạc, đừng cho là nghèo

Tiền bạc các bạn còn có thể làm ra...

Nhân nghĩa đạo đức không có thì cuộc sống khó tồn tại.....

Đó chỉ là suy nghĩ riêng của Khiêm Phạm thôi....

Vì chứng kiến thấy tận mắt những nghịch lý của cuộc sống....

Vì đồng tiền mà quên đức hiếu sinh...

Bỏ rơi hắt hủi người đã sinh thành ra họ cho họ cơ thể dáng vóc...

Cơ ngơi sự nghiệp và cuối cùng phải mang trái đắng....

Và Khiêm Phạm luôn mong đó chỉ là một trong những hy hữu của một số nhỏ trong xã hội này....

Khiêm Phạm mong tất cả sẽ vẫn trường tồn cách sống đạo đức nhân văn của cuộc sống này ạ

Khiêm Phạm viết những gì mình nghĩ và nhìn thấy mong các bạn đừng trách Khiêm Phạm nhé...

Vì Khiêm Phạm viết bài này chỉ mong muốn cuộc sống này tốt đẹp hơn với tất cả chúng ta.....

Mến chúc các bạn luôn an vui hạnh phúc trọn vẹn.

 

 



Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

‘Khủng hoảng niềm tin’ ở Việt Nam, đâu là gốc rễ?



Phạm Khiêm


Đối với những người Việt chưa từng tiếp xúc với môi trường cuộc sống ở Mỹ, lần đầu đến du lịch hay làm việc ở đây thì sẽ có thể nhận thấy một vài hiện tượng “rất kỳ lạ.”

Một cô gái người châu Á đưa cha mẹ đến tham quan một thắng cảnh ở Manhattan. Sau khi mua vé vào rồi, cô mới chợt nghĩ ra rằng người già có thể được ưu đãi nên vội vàng quay lại hỏi nhân viên. Người bán vé là một cô gái trẻ tuổi, nghe thấy câu hỏi đó liền nói lời xin lỗi, và lấy khoản tiền ưu đãi gửi lại. Điều khiến du khách này ngạc nhiên là, cô gái người Mỹ cũng không cần xem xét giấy tờ chứng nhận, thậm chí không đi nhìn xem cha mẹ cô có đúng là người già hay chưa (người hơn 62 tuổi mới được ưu đãi). Điều này khiến chúng ta thầm hiểu rằng: Đây đúng là làm theo nguyên tắc “tin người”.

Thật ra, gần như ở tất cả các nơi công cộng, nếu có ưu đãi giảm giá cho người già và trẻ nhỏ thì đều không cần xem giấy tờ chứng nhận. Họ chỉ cần lời nói là sẽ tin mà không sợ “người già nhưng nhìn rất trẻ” và “trẻ con nhưng nhìn rất cao lớn”.

Người Mỹ với nhau họ rất “dễ tin”, hơn nữa ở bất kể cửa hàng kinh doanh lớn nhỏ nào đều đặt danh tiếng lên trên hết. Khi mua đồ ở cửa hàng, ngoại trừ là đồ ăn và một số mặt hàng đặc biệt thì tất cả đều có thể trả lại trong một thời gian nhất định và được hoàn tiền đầy đủ. Ví dụ, mua đồ điện tử, quần áo, giày dép hoặc là các thương phẩm khác… Về nhà dùng một lát, cảm thấy không tốt, cầm lại cửa hàng, đều cho trả lại.

Tuy rằng cuộc sống ở Mỹ không hoàn toàn là màu hồng, cũng có những phần tử lừa đảo và trái pháp luật đủ loại, nhưng nói chung, những ai nghe các câu chuyện trên hẳn sẽ cảm thấy quả là “chuyện lạ” đối với người Việt Nam.

Người Việt đang phải sống dưới quá nhiều áp lực

Sáng ngày 09/06/2017, tại Kỳ họp thứ 3 Quốc hội khoá XIV, Đại biểu Đặng Thuần Phong (Bến Tre) nói trước Quốc hội về 6 điều bất an mà nhân dân luôn bức xúc như tham nhũng, lãng phí, thương mại hóa quan hệ xã hội, tài nguyên cạn kiệt và vấn đề an toàn sống… “Mọi thứ đều do người Việt hại người Việt và từng bước biến sự vô cảm thành vấn đề đạo đức ứng xử đạo giữa người với người.”

“Khủng hoảng niềm tin” là hiện tượng đang thực sự xảy ra trong xã hội chúng ta, ở trên mọi khía cạnh cuộc sống của người dân từ thành thị cho tới nông thôn. Dù sống ở đâu người dân đều phải đối mặt với thực trạng với “thực phẩm bẩn”, nguồn nước bị ô nhiễm bởi nước thải công nghiệp, an toàn giao thông… đang vượt ngoài sự kiểm soát của các cơ quan chức năng trong một thời gian kéo dài. Tới những vụ việc nổi cộm gần đây như Formosa Hà Tĩnh, tranh chấp đất tại xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội; rồi vụ việc đau lòng “8 người chết khi chạy thận nhân tạo ở Hoà Bình”…

Theo học thuyết Maslow, nhu cầu thiết yếu nhất của con người chính là thức ăn, nước uống, và sự an toàn. Vậy mà người dân trong xã hội Việt Nam hôm nay đang sống trong trạng thái thường xuyên phải lo lắng về sự an toàn vệ sinh thực phẩm, nguồn nước, môi trường và các dịch vụ y tế mà họ đang sử dụng hằng ngày… Có câu nói: “Mất niềm tin là mất tất cả!” Điều tệ hại nhất là khi con người ta phải sống trong cảm giác không còn biết tin ai, tin vào cái gì, đã tạo nên sự bất an và căng thẳng tâm lý kéo dài, trực tiếp ảnh hưởng tới sức khoẻ tinh thần và chất lượng cuộc sống.

Thống kê cho thấy Việt Nam hiện có khoảng 15% dân số đang mắc một trong 10 loại bệnh tâm lý, tâm thần thường gặp như: trầm cảm, lo âu, rối loạn hành vi. Đặc biệt trong số các bệnh nhân có dấu hiệu tâm thần phải vào viện khám và điều trị, thì có tới hơn 45% ở độ tuổi dưới 30. Một trong những nguyên nhân ít được thống kê là các vấn đề xã hội: bất mãn về chính sách kinh tế xã hội, bất lực trong việc đấu tranh đòi công lý, công bằng. Sự khủng hoảng niềm tin vào giá trị sống và hiện tượng xuống dốc của đạo đức xã hội dẫn đến mâu thuẫn trong cuộc sống gia tăng, tâm lý, tinh thần nhiều người bị khủng hoảng theo, làm gia tăng bệnh tâm thần, trầm cảm…

Nhiều bài viết đã được đăng tải, xem “khủng hoảng niềm tin” như là một vấn đề nóng trong xã hội. Tuy nhiên các bài viết chủ yếu phản ánh các biểu hiện của “khủng hoảng niềm tin” trên mọi lĩnh vực xã hội (giáo dục, y tế, môi trường, giao thông,..) và tập trung vào các nguyên nhân bề mặt như sự bất cập của các chính sách kinh tế xã hội, sự bất lực trong việc đấu tranh đòi công lý, công bằng, và tham nhũng, sự tha hoá lối sống ở các cấp… Trên thực tế, “khủng hoảng niềm tin” còn có những nguyên nhân sâu xa hơn, gốc rễ hơn xuất phát từ trong tư tưởng của con người trong xã hội hôm nay.

Đâu là gốc rễ?

Bản chất của niềm tin là những giá trị được hình thành trên nền tảng văn hoá và đạo đức của một cá nhân. Con người phân biệt đúng và sai, tốt và xấu, thiện và ác dựa trên các giá trị văn hoá và chuẩn mực đạo đức của mình. Mà các giá trị này lại thường được quyết định bởi tín ngưỡng.

Người Mỹ rất thành tín là vì họ bảo vệ tốt tự do tín ngưỡng. Ở một cường quốc về công nghệ như Mỹ, chính phủ và người dân vẫn không hề bớt niềm tin vào tín ngưỡng tâm linh. Kết quả các cuộc điều tra cho thấy, có 76% tổng số người dân Mỹ theo Kitô giáo, 1% theo Do Thái giáo và 1% theo Hồi giáo, tổng cộng là gần 80% người có tôn giáo. Theo một cuộc khảo sát khác, 40% nói rằng họ tham dự các buổi lễ gần như mỗi tuần, và 58% nói rằng họ cầu nguyện ít nhất một lần mỗi tuần. Đó là một tỷ lệ khiến người ta kinh ngạc tại một quốc gia phát triển như Mỹ. Đa số người Mỹ cho biết tôn giáo giữ một vai trò “rất quan trọng” trong cuộc sống của mình.

Tờ Đô la Mỹ cũng có in câu: “In God We Trust” (Tạm dịch: Chúng ta tin vào Chúa). Tại sao một siêu cường kinh tế và quân sự bậc nhất thế giới lại chọn in câu nói thể hiện “niềm tin vào một đấng toàn năng nằm ngoài sự hiểu biết của khoa học” trên đồng tiền của mình chứ không phải là in những khẩu hiệu trung thành với Đảng Dân chủ hay Đảng Cộng hòa?

Tín ngưỡng chính thống có đặc tính ổn định. Chúa Giê-su nói: “Dù cho Trời đất phải bỏ đi, lời của ta không thể bỏ đi”, người phương Đông cũng có câu “Thiên bất biến, Đạo diệc bất biến” (Trời không đổi, Đạo cũng không đổi). Do đó những người có tín ngưỡng chính giáo sẽ phán đoán đúng sai theo kinh điển của nó, nên tiêu chuẩn thị phi này là ổn định, mang tới sự ổn định cho xã hội.

Sau khi Phật giáo truyền nhập vào Việt Nam, theo sự lưu truyền trong dân gian người Việt tin tưởng rằng có Thiên đường, Địa ngục và luân hồi chuyển thế, thiện ác hữu báo. Quan niệm và đạo đức luân lý này kiên trì hình thành nên một cơ sở giá trị của cộng đồng, trở thành cơ sở của văn hóa truyền thống.

Lấy một ví dụ, người Việt xem ngày 23 tháng Chạp là “hết năm cũ”, là ngày Táo Quân lên trời. Nhân gian cho rằng Táo Quân giám sát nhất cử nhất động một gia đình trong một năm, đến ngày 23 tháng Chạp phải lên thiên đình để báo cáo. Hoạt động này là một kiểu biểu đạt “trên đầu ba thước có Thần linh”. Do tin tưởng vào tác dụng giám sát của Táo Quân, mọi người tự nhiên sẽ kiềm chế hành vi của bản thân mình.

“Dường như những chính sách về tôn giáo nghiêm trọng và sai lầm trước đây mà cả hiện nay nữa đã tạo ra một quá trình sa mạc hóa về tâm linh ở Việt Nam, để giờ đây tâm hồn của người Việt đã biến thành một bãi hoang có thể chấp nhận các loại bụi gai xương rồng và không thể trồng được loại cây có hoa thơm, quả ngọt,” ông Nguyễn Quốc Tuấn, Viện trưởng Viện nghiên cứu Tôn giáo, từng trả lời phỏng vấn với VietnamNet.

Nếu không còn tin tưởng “trên đầu ba thước có Thần linh”, cũng chính là không còn ước thúc về đạo đức, không có ước thúc về đạo đức, ước thúc về pháp luật cũng chỉ có thể là hữu danh vô thực, khi không có ai giám sát, người ta vẫn sẽ làm điều xấu, vì để được mục đích mà có thể không từ thủ đoạn. Khi không tin vào ý nghĩa nhân sinh, không tin làm việc xấu sẽ có báo ứng, thì người ta làm việc gì cũng đều không tính đến hậu quả, việc xấu gì cũng dám làm.

Có thể có người nghĩ rằng vẫn có những chính sách khôi phục văn hóa tín ngưỡng diễn ra trên khắp cả nước, nhưng thực chất đó chỉ là khôi phục nghi thức, khôi phục vỏ bọc tín ngưỡng mà thôi. Ngày nay, người ta đến với lễ hội mang theo đủ loại tâm thái, đến vì tò mò, vì cầu danh, vì giải nạn, vì phát tài, vì tình duyên… chứ không còn có cái tâm kính ngưỡng như trước nữa. Người ta đi lễ mà không hiểu ý nghĩa của lễ hội là gì, cần phải ứng xử ra sao, có người còn không hiểu đền thờ ai, thậm chí còn dám dúi thẳng tiền vào tay tượng Phật, nhét vào miệng Phật, vì e rằng không làm thế thì sẽ không “thiêng”!? Bản chất của vấn đề ở đây là không thực sự tín Thần.

Cũng cần nói rõ, trong xã hội thông thường sẽ có người tín ngưỡng hữu Thần và vô Thần hoàn toàn có thể cùng chung sống hòa bình, đó là sự lựa chọn tự do không cần bàn cãi. Nhưng khi cưỡng chế nhồi nhét Vô Thần luận trong toàn xã hội, đàn áp tín ngưỡng vào Thần làm mất đi tín ngưỡng của cả một xã hội, tất nhiên sẽ khiến hệ thống giá trị xã hội truyền thống mất đi chỗ dựa, từ đó dẫn tới toàn xã hội trượt xuống vũng bùn của chủ nghĩa vật chất, chủ nghĩa túng dục.

Nếu không là một phần của giải pháp, đừng trở thành một phần của vấn đề

Khôi phục niềm tin của con người trong xã hội không thể chỉ trông chờ vào sự thay đổi chính sách hay luật pháp. Rất nhiều người có thể dễ dàng chỉ trích những việc sai của người khác, nhưng cũng lại dễ dãi và hành xử tương tự khi bản thân ở trong hoàn cảnh đưa đẩy, bởi chính bản thân họ cũng đang sa vào vũng lầy khi đạo đức toàn xã hội đi xuống. “Người ta lấy phong bì 10 triệu, tôi chỉ lấy 2 triệu, vậy là tôi đã tốt hơn nhiều lắm rồi đó!” chính là kiểu tư duy như thế này.

Xét trên góc độ vĩ mô toàn xã hội, sẽ phải mất cả thế hệ, hoặc nhiều thế hệ mới có thể khôi phục lại chính tín và sự thành tín đã bị mất. Để làm được như thế, đầu tiên cần hiểu rõ về tín ngưỡng và tự do tín ngưỡng, cùng các nền tảng đạo đức mang tới sự ổn định và phúc báo cho cá nhân, gia đình và xã hội.

Mahatma Gandhi có câu nói nổi tiếng: “Hãy trở thành chính sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy trên thế giới này”. Mỗi con người là một phần của xã hội, vì thế, thay đổi bản thân cũng chính là đang thay đổi xã hội, và nó lan tỏa nhanh hơn bạn nghĩ. Có thể hiện tại chúng ta chưa thể lựa chọn cho một thay đổi to lớn và toàn diện hơn trong xã hội, nhưng chúng ta có thể thay đổi ngay bản thân mình và lan tỏa những điều tích cực ngay từ bây giờ, để sẵn sàng khi một ngày nào đó lịch sử đặt quyền lựa chọn vào tay chúng ta.

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

MỘT HỘI THÁNH LUÔN ĐỒNG HÀNH CÙNG ĐỒNG BÀO VÀ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM

Lm. P.X. Nguyễn Văn Nhứt, O.P.

Ngày 7 tháng 10, năm 2016, Lễ Đức Mẹ Nữ Vương Mân Côi Cực Thánh,[1] Hội Đồng Giám Mục Việt Nam bế mạc phiên họp thường kỳ thứ 13, diễn ra ba năm một lần. Các vị chủ chăn của Hội Thánh Việt Nam đã bầu một Ban Thường Vụ mới cho nhiệm khóa 2016-2019.[2]

Cũng trong dịp nầy, các Đức Giám Mục đã gởi đến cộng đồng người Công Giáo Việt Nam một bức thư chung—xin mạn phép gọi là “Thư Chung 2016”[3]—nhắm soi sáng, dưới cái nhìn nhân bản và đức tin, một số trọng điểm về tình hình đất nước và Hội Thánh, đồng thời, đề ra chương trình mục vụ xây dựng và bảo vệ gia đình Ki-tô hữu.


“Thư Chung 2016” gồm có 7 số. Sau phần chào thăm ở số 1 gởi đến cộng đoàn Dân Chúa, các vị chủ chăn dùng số 2 đưa mọi người trực diện với những vấn đề khá gai góc đang khiến cho cả xã hội phải đau nhức, như đạo đức xuống cấp, tội ác gia tăng, thảm họa môi trường và báo động về an toàn thực phẩm. Khi phân tích nguyên nhân của các tệ trạng nói trên, các đức giám mục thẳng thắn chỉ ra: một nền giáo dục không dạy học sinh làm người, một đường lối phát triển kinh tế gây tổn hại cho môi sinh—cụ thể như thảm họa môi trường biển ở miền Trung— và một chính sách điều hành đất nước thiếu minh bạch. Số 3 là một vài giải pháp thiết thực được các chủ chăn khơi gợi giúp cải thiện các vấn đề đã nêu. Một chương trình mục vụ về gia đình, được trình bày ở hai số 4 và 5, đặc biệt dành cho giới trẻ sắp bước vào đời sống hôn nhân và các gia đình đang phải đối mặt với các các vấn đề xảy ra giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái. Số 6 có thông tin cho mọi người về một bức “Tâm Thư” các chủ chăn sẽ gởi đến cho mỗi gia đình Công Giáo. Cũng trong số 6, các đức cha kêu gọi mọi người, giáo dân, tu sĩ và giáo sĩ, cùng chung sức cộng tác với nhau để chăm sóc các gia đình. Sau cùng, tại số 7, các chủ chăn mời gọi tấn cả Hội Thánh Việt Nam gia tăng lòng tôn kính Đức Mẹ, cùng đón rước Mẹ về nhà minh, theo lịnh truyền của Chúa Ki-tô.

SỰ SỐNG VÀ GIÁO HUẤN XÃ HỘI CỦA GIÁO HỘI

Phan Tấn Thành



Nhập đề

I. Khái niệm về sự sống: những cấp độ sống

II. Tôn trọng sự sống con người: điều răn thứ năm

III. Tôn trọng phẩm giá con người: Giáo huấn xã hội

Kết luận

Những chữ viết tắt: - GLCG: Sách Giáo lý của Hội thánh Công giáo. - GLXH: Giáo huấn xã hội của Giáo hội. – TL: Sách Tóm lược Học thuyết xã hội

BÀI PHÁT BIỂU CỦA ĐỨC CHA PHÊRÔ NGUYỄN VĂN KHẢM, TỔNG THƯ KÝ HĐGMVN

Kính thưa Thủ tướng Chính phủ và quý vị đại biểu,

Trước hết, chúng tôi xin chân thành cảm ơn Thủ tướng Chính phủ đã có nhã ý mời Đại diện Hội đồng Giám mục Việt Nam đến tham dự Hội nghị hôm nay, cho chúng tôi có cơ hội gặp gỡ Thủ tướng, các vị chức sắc trong các tôn giáo bạn, và toàn thể quý vị đại biểu.

Nhân dịp này, chúng tôi cũng muốn bày tỏ một vài tâm tình và suy nghĩ.

Nhìn lại một năm qua, trên bình diện quốc tế, chúng tôi vui mừng khi thấy cuộc gặp gỡ lần thứ sáu của Nhóm hỗn hợp Việt Nam và Toà Thánh Vatican đã diễn ra cách tốt đẹp tại thành Vatican trong tháng 10 vừa qua (24-26/10/2016). Chúng tôi cũng vui mừng khi nhìn thấy hình ảnh Chủ tịch Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đến thăm Đức giáo hoàng Phanxicô ngày 24-11-2016, và quà tặng của Chủ tịch nước – trống đồng Việt Nam – nay có mặt trong dinh thự giáo hoàng. Hi vọng những cuộc gặp gỡ và viếng thăm này sẽ củng cố và làm tiền đề cho những bước tiến mới trong quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Toà thánh Vatican, tăng thêm uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.

KỂ CHUYỆN ĐƯỢC ĐI HUẾ HỌC

Maria Hoàng Linh Phương

Đây là lần đầu tiên con được đi Huế, con háo hức trong lòng vì nhiều lý do “lần đầu tiên”.

- Lần đầu tiên, con được đi Huế - Đi Học

- Lần đầu tiên, con được đi học bằng phương tiện hàng không đó nha!

- Lần đầu tiên, con được thăm viếng Trung Tâm Mục Vụ Giáo Phận Huế, Nhà Thờ Chính Tòa Phủ Cam, Nhà Lưu Niệm vị Tôi Tớ Chúa, Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận và gặp gỡ những người Huế gần gũi và thân thiện.

Khởi hành từ Sài Gòn, từ 22:00 đêm thứ sáu 18/11/2016, Cha Phan-xi cô Xa-vi-e, Cha Giu-se, các cô chú và chúng con đến sân bay quốc tế Phú Bài vào lúc 00:00 19/11/2016. Đoàn Sài Gòn chúng con được Cha Gioa-kim và chú Khánh đón về Trung Tâm Mục Vụ Giáo Phận Huế để nghỉ ngơi chuẩn bị cho việc tham dự Thánh Lễ sáng và Chương Trình Học Tập.

Trung Tâm Mục Vụ Giáo Phận Huế

Chúa nhập thế nhập thể, tôi theo gương Ngài bằng cách Đối Thoại với người khác

Nguyễn Khang

Chúa gửi Thiên Thần thưa chuyện với Trinh Nữ Maria. Maria hiểu ra và trả lời là "Cứ làm như thế". Một cuộc đối thoại ( ĐT ) thành công, mở đầu cho cuộc nói chuyện sau này của Chúa với loài người, một cách trực tiếp hữu hinh.

Theo dòng lịch sử Hội Thánh, ta thấy có nhiều lần Đức Giáo Hoàng và các công nghị mời gọi người Công Giáo làm những cuộc ĐT để mang Tin Mừng cho loài người.

Năm 2000, Đức Giáo Hoàng Gioan PhaoLô II xin Ki Tô Hữu "khẩn thiết" rao truyền Đức Giê-su (Tuyên Ngôn Dominus Jesus).

Năm 2013, Đức Giáo Hoàng Phanxicô dành hẳn 20 số trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng Evangelii Gaudium để mời gọi chúng ta lên đường Đối Thoại liên tôn, đại kết, khoa học, lý trí, xã hội.

Năm 2015, ngài lại dành hẳn 38 số trong Thông Điệp Laudato Si để bàn về Đối Thoại, còn gọi là văn hóa gặp gỡ để xin mọi người hoán cải, chung tay bảo vệ công trình sáng tạo vũ trụ của Chúa.

Được làm người, được làm con Chúa.

Hương Huế
Tôi tình cờ nghe câu chuyện của hai người thợ, họ đang xây nhà bên cạnh, một giọng oang oang, một giọng nhỏ, không nghe rõ nhưng vẫn có thể hiểu:
-“Nhà thằng T. răng mà mau giàu dễ sợ! Có 30 cái máy cày, mới có thêm 30 cái xe…”

-“Thì thuê thợ làm hết, hai thằng con hắn chỉ ăn rồi đi chơi”

-“28, 29 tuổi cả rồi”

Nghe vậy, tôi vừa vui vừa giật mình. Vui vì có người giàu lên sẽ tạo thêm công ăn việc làm cho nhiều người khác; giật mình vì hai đứa con của ông kia: chừng đó tuổi rồi mà chỉ “ăn rồi đi chơi”, thì nó sẽ chơi những gì? Chơi hoài không chán? Chán rồi không phá?..Tự nhiên tôi lo cho tương lai của hai đứa con ông kia! Cho những đám bạn của chúng và cho cả xă hội.

TÂM TÌNH MÙA VỌNG

Hồng Vân


Trời cao nghe chăng trần gian khấn van mưa nguồn ơn cứu chuộc…

Bản thánh ca mùa vọng với tựa đề là “Trông đợi” ấy không xa lạ gì với tôi, và có lẽ với tất cả mọi người Công giáo Việt Nam. Nhưng không hiểu sao hôm nay, bài hát ấy đối với tôi bỗng trở nên đặc biệt có ý nghĩa. Vâng, giai điệu tha thiết và những lời chân thành đầy tâm tình khát khao trông chờ một đấng cứu thế tôi đã nghe và yêu thích từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy xúc động như lúc này. Bởi tác giả của bài hát dường như đang nói thay cho mọi người về hiện tình của đất nước.

SỰ THẬT VÀ BÌNH AN

An Phúc
(Huế, mùa Giáng Sinh 2016)

Ngôi trường Trung Học Phổ Thông tôi đã từng giảng dạy 17 năm trước ngày nghỉ hưu, cách thành phố Huế khoảng 27 cây số về phía Nam. Trường ở vào vị trí trung tâm của một vùng đất nổi tiếng văn vật của huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế. Đa số dân địa phương sinh sống bằng nghề nông, đời sống còn nhiều khó khăn nhưng rất đỗi trọng lễ - nghĩa - trí - tín; học sinh cần cù hiếu học, quyết lấy cái chữ để thoát nghèo.

Câu chuyện xảy ra cách đây 10 năm, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi cảm thấy ray rứt như mình là người đồng phạm.




/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks