Mùa Chay về. Tiếp
theo là Tuần Thánh và mùa Phục Sinh. Đây là Mùa Hồng Ân, là Mùa Cứu Độ. Bạn đã
xưng tội chưa? Có vẻ như không thể mùa Chay nào cũng trọn vẹn nếu không xưng
tội. Nhiều nơi thường xuyên có giải tội, nhất là vào mùa Chay. Xưng tội và rước
lễ trong mùa Chay cũng là giáo luật: “Xưng tội trong một năm ít là một lần” và
“rước Mình Thánh Chúa mùa Phục Sinh”.
Kinh
thánh xác định: “Dù tội đỏ như son cũng
ra trắng như tuyết, dù như vải điều thẫm cũng hoá trắng như bông” (Is 1:18).
Có
nhiều lý do khiến người ta trì hoãn hoặc từ chối xưng tội. Có lẽ đây là vài lý
do phổ biến:
1. Tôi không cần xưng tội. Thật vậy
không? Chắc chắn là nói dối, vì “ai cũng phạm tội” (x. Rm 5:12), như người ta
thường nói: “Nhân vô thập toàn”. Mới
sinh ra người ta đã có tội nên mới cần rửa tội. Hằng ngày, mỗi khi dâng lễ, ai
cũng thú nhận: “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi,
lỗi tại tôi mọi đàng”, và rồi tiếp tục “xin
Chúa thương xót chúng con” 3 lần và “lạy
Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con” 2 lần
nữa. Chúa không muốn chúng ta “nói nhỏ” với riêng Ngài mà muốn chúng ta công
khai thú tội: “Anh em hãy thú tội với
nhau và cầu nguyện cho nhau để được cứu thoát. Vì lời cầu xin tha thiết của
người công chính rất có hiệu lực” (Gc 5:16). Công khai thú tội để được công
chính hóa: Lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực. Như vậy
xưng thú tội lỗi là điều cần thiết, vì đó là một phần không thể thiếu trong đời
sống của người Kitô giáo.
2. Tôi ngại vì bỏ xưng tội lâu rồi. Đừng quên
lời thánh Phaolô: “Ở đâu nhiều tội lỗi
thì ở đó nhiều ân sủng” (Rm 5:20). Hãy cầu nguyện bằng kinh Ăn Năn Tội để
có thể cảm nghiệm được Hồng Ân Chúa dành cho chúng ta. Thật vậy, Chúa Giêsu đã
xác định: “Con Người đến để cứu cái gì đã
hư mất” (Mt 18:11), và Ngài nhấn mạnh: “Cha
của anh chị em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn
này phải hư mất” (Mt 18:14). Có lẽ chúng ta chưa đủ tin nên mới thấy ngại. Tuy
nhiên, đừng coi xưng tội chỉ là một nghi thức, vấn đề là thành tâm. Nghĩa là
tội lỗi chúng ta có được Thiên Chúa tha thứ hay không là do chúng ta, vì “nhờ
đức tin mà được cứu” (x. Mt 9:22; Mc 5:34; Mc 10:52; Lc 7:50; Lc 8:48; Lc
17:18; Lc 18:42) và “người công chính nhờ đức tin sẽ được sống” (Rm 1:17). Biết
vậy rồi thì đừng ngại gì hết!
3. Tôi không có thời gian và không thuận
tiện.
Người muốn thì tìm ra phương tiện, người không muốn thì tìm ra lý do. Đó là
loại triết lý dễ hiểu. Chúa Giêsu thiết lập chức linh mục để hối nhân có thể dễ
dàng giao hòa với Thiên Chúa, đồng thời cũng để chúng ta có Chúa ở cùng chúng
ta mọi ngày cho đến tận thế (x. Mt 28:20). Có những xứ có linh mục giải tội
hàng ngày trước hoặc sau giờ phụng vụ, có những nhà dòng giải tội cả sáng và
chiều các ngày trong tuần. Như vậy, nếu không tiện giờ này thì xưng tội giờ
khác, không tiện ở nơi này thì xưng tội ở nơi khác. Có nhiều nơi để chọn lựa,
đừng viện cớ mà biện hộ cho sự lười biếng của mình. Chúa luôn mong chờ tội nhân
ăn năn sám hối, vì Ngài sẵn sàng bỏ 99 con chiên ngoan mà đi tìm 1 con chiên
lạc (x. Mt 18:12-14; Lc 15: 4-7). Chúng ta có thời gian rảnh rỗi hoặc làm những
thứ khác, sao lại không có thời gian giao hòa với Thiên Chúa?
4. Tôi
không có tội trọng nên không cần xưng tội. Có những vị thánh
xưng tội hằng ngày. Đã đành chỉ phải xưng những tội trọng, nhưng đó là “điều
kiện ắt có và đủ”. Đối với những tâm hồn đạo hạnh, tội nhẹ cũng khiến người ta
cảm thấy “xa cách” Thiên Chúa. Tội trọng là những tội “nặng ký” thì dễ hiểu và
dễ thấy, nhưng nhiều tội nhẹ cũng có thể làm tăng trọng lượng. Hãy tưởng tượng
tội nhẹ như trái bong bóng hoặc nắm bông, một vài trái bóng hoặc một vài nắm
bông không thấm vào đâu, nhưng nhiều trái bóng hoặc nhiều nắm bông có thể làm
thay đổi trọng lượng rất rõ. Một bên là 1kg sắt và một bên là 1kg bông, có
người có thể nghĩ ngay là sắt nặng hơn, nhưng thực sự hai bên bằng nhau vì đều
là 1kg. Không thể nói hết thần học về tội lỗi, nhưng có những thứ tội “nổi cộm”
như làm tổn thương người khác, tự dễ dãi với mình với những tư tưởng xấu, xem
phim ảnh “đen”, bỏ lễ Chúa nhật, kiêu ngạo, tự ái thái quá, lạm dụng Thánh Danh
Chúa, từ chối bác ái với người nghèo,… Nhiều thứ trong số đó có thể là tội
trọng hoặc biến thành tội trọng. Tục ngữ cổ nói: Nemo judex in sua causa (không ai
là thẩm phán trong vụ án của chính mình). Chúng ta thường không thấy cái đà trong mắt mình mà lại thấy cái rác trong mắt người (x. Mt 7:3-5;
Lc 6:41-42). Ca dao Việt Nam
cũng có câu:
Chân
mình còn lấm bê bê
Lại cầm
bó đuốc mà rê chân người
Thật
là nhiêu khê! Nhưng đừng lấy cớ “tôi không có tội trọng” mà thoái thác. Xưng
tội thường xuyên (hàng tuần hay hàng tháng) là động thái khiêm nhường, đem lại
lợi ích cho chúng ta là nhận lãnh thêm hồng ân và tránh được dịp tội trong
tương lai.
5. Tôi không biết xưng tội gì. Ngày nay,
đây là vấn đề phổ biến, vì việc đào tạo luân lý trong văn hóa của chúng ta,
thậm chí cả những người Công giáo, không được chú trọng và có vẻ mơ hồ. Vả lại,
ngày nay người ta muốn loại bỏ Chúa ra khỏi cuộc đời mình nên không còn cảm
giác tội lỗi. Nếu thẳng thắn và nghiêm túc xét mình thì chúng ta sẽ thấy mình
phạm nhiều tội hằng ngày. Vì không xét mình rõ ràng nên mới cảm thấy “không có
tội gì để xưng”. Cơ bản là xét mình theo Mười Điều Răn và Sáu Điều Răn Hội Thánh,
nếu cần thì dùng Kinh thánh – chẳng hạn đoạn Kinh thánh này:
Vậy anh em hãy giết chết những gì
thuộc về hạ giới trong con người anh em: Đó là gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn
xấu và tham lam, mà tham lam cũng là thờ
ngẫu tượng. Chính vì những điều đó mà cơn thịnh nộ của Thiên Chúa giáng xuống
trên những kẻ không vâng phục. Chính anh em xưa kia cũng ăn ở như thế, khi anh
em còn sống giữa những người ấy. Nhưng nay, cả anh em nữa, hãy từ bỏ tất cả
những cái đó: nào là giận dữ, nóng nảy, độc ác, nào là thoá mạ, ăn nói thô tục.
Anh em đừng nói dối nhau, vì anh em đã cởi bỏ con người cũ với những hành vi
của nó rồi, và anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới
theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. Vậy không còn phải phân biệt
Hy Lạp hay Do Thái, cắt bì hay không cắt bì, man di, mọi rợ, nô lệ, tự do,
nhưng chỉ có Đức Kitô là tất cả và ở trong mọi người. Anh em là những người
được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương. Vì thế, anh em hãy có lòng
thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ
cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa
đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. Trên
hết mọi đức tính, anh em phải có lòng
bác ái: Đó là mối dây liên kết tuyệt hảo. Ước gì ơn bình an của Đức Kitô
điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em đã được kêu
gọi đến hưởng ơn bình an đó. Bởi vậy, anh em hãy hết dạ tri ân. Ước chi lời Đức
Kitô ngự giữa anh em thật dồi dào phong phú. Anh em hãy dạy dỗ khuyên bảo nhau
với tất cả sự khôn ngoan. Để tỏ lòng biết ơn, anh em hãy đem cả tâm hồn mà hát
dâng Thiên Chúa những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca, do Thần Khí linh
hứng. Anh em có làm gì, nói gì, thì hãy
làm hãy nói nhân danh Chúa Giêsu và nhờ Người mà cảm tạ Thiên Chúa Cha (Cl
3:5-17).
Chắc
hẳn chúng ta không thấy “thoải mái” khi đọc những đoạn Kinh thánh như vậy, do
đó mà cảm thấy… ngại xưng tội! Chúa
Giêsu nói: “Ai phạm tội là làm nô lệ cho
tội” (Ga 8:34). Không ai muốn mình làm nô lệ cho người khác, huống chi là làm
nô lệ cho tội lỗi!
Vậy hãy quyết tâm dành thời gian đi xưng tội,
càng sớm càng tốt. Hãy quyết tâm sống mùa Chay theo lời thánh
Phaolô: Chúng tôi là sứ giả
thay mặt Đức Kitô, như thể chính Thiên Chúa dùng chúng tôi mà khuyên dạy. Vậy,
nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa. Đấng
chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội
lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người. Quả thật, Chúa
nói: “Ta đã nhận lời ngươi vào thời Ta thi ân, phù trợ ngươi trong ngày Ta cứu
độ”. Vậy, đây là thời Thiên Chúa thi ân, đây là ngày Thiên Chúa cứu độ
(2Cr 5:20-21 & 6:2).
Đến
với Bí tích Hòa giải là đến với Tình Yêu của Thiên Chúa, đến ẩn náu trong Thánh
Tâm Chúa Giêsu, được tắm gội trong Nguồn Hồng Ân của Lòng Chúa Thương Xót. Đừng
chần chừ, đừng lần lữa, vì “thời giờ đã gần đến!” (Kh 1:3 & 22:10). Nếu chúng
ta “hâm hẩm, chẳng nóng chẳng lạnh, Chúa sẽ mửa chúng ta ra khỏi miệng Ngài” (x.
Kh 3:16).
