Thưa ông Giuđa,
Cứ
mỗi lần Tuần Thánh về, thiết tưởng ông là người khổ tâm nhất vì ông bị mọi
người chĩa đủ thứ “mũi dùi” vào một mình ông với những ánh mắt “sắc như dao
cau”, đầy căm phẫn hơn là cảm thông. Cái định kiến và cách nhìn đầy “ác ý” ấy của
mọi người đã và đang khiến ông luôn bị xét đoán rất nghiêm khắc từ hơn 2000 năm
qua rồi, chứ chưa cần Chúa xét xử ông đâu. Thật là tội nghiệp ông quá!
Chắc
hẳn ông cũng bị lương tâm cắn rứt nhiều lắm. Ông ray rứt vì ông đã dùng nụ hôn (ngôn
ngữ yêu thương) để “chỉ điểm” và bán chính Thầy mình để có tiền xài. Hậu thế
chỉ nhìn “gần” như thế, chứ người thời nay “bán” Chúa còn tinh vi hơn mà người
ta vẫn tưởng mình chân chính.
Vâng,
thưa ông, tiền bạc có ma lực rất mạnh, thời nào cũng thế, nó có thể khuynh đảo
bất kỳ ai – dù đạo hay đời. Người có tiền rồi lại muốn có thêm, người không có tiền
thì tìm mọi cách để có nó, thậm chí người ta sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để có
tiền, không phải “ăn bữa nay, lo bữa mai”, được ăn sung mặc sướng, được “hãnh
diện” với đời, nhất là thời nay người ta coi trọng bề ngoài hơn. Con người là thế, như người Pháp nói: “C’est
la vie!” (đời là thế). Thiết tưởng ông cũng là “nạn nhân” của
quan-niệm-thực-tế đó, cái mà người ta không dám nhận!
Nếu ông sống ở thế kỷ XXI này, ông sẽ được nghe người ta
ví von: “Tiền là tiên, là Phật; là sức
bật của lò so; là nỗi lo của tuổi trẻ; là sức khỏe của người già; là cái đà của
danh vọng; là cái lọng của con người”. Có thể ông cũng “mắc cười” khi nghe
vậy, và có thể ông cũng “khó hiểu”. Nhưng “câu vè” có vẻ khôi hài đó lại nói
lên cái thực tại của con người, không dễ gì cưỡng lại. Thế nên người ta vẫn ĐÃ
và ĐANG không ngại tham nhũng, hối lộ, bóc lột hoặc chà đạp người khác để mình
sống vinh thân phì da – dù người đó là người có niềm tin tôn giáo hoặc không.
Đáng sợ thật! Cũng chỉ vì tham lam và mê vật chất mà người ta bất cần công lý. Ông đã theo Thầy Giêsu
rong ruổi khắp nơi thì chắc ông đã hiểu. Cũng có thể vì ông thấy thực tế phũ
phàng quá nên ông mới nghĩ ra cách moi tiền của họ mà Thầy Giêsu vẫn “nguyên
xi”. Xét cho cùng, ông rất tin vào quyền năng của Sư phụ mình.
Thời đó, 30 đồng bạc chắc là một món tiền “béo bở” chứ
không thể so theo thời giá ngày nay. Ông biết Sư phụ Giêsu của ông “ngon” lắm, vì
Thầy mới nói “Tôi đây” thì bọn lính ngã lăn cù cả đám (x. Ga 18:6). Lúc đó hẳn
là ông chắc mẩm đã làm cho bọn ác ôn bị lừa để có số tiền kia. Không biết ông
có gật gù và cười đắc chí không nhỉ? Thế nhưng ông quá bất ngờ khi Thầy cho
chúng đứng dậy và để chúng bắt trói. Chắc là ông cảm thấy thất vọng lắm, vì ông
không hiểu sao Thầy mình bỗng dưng lại mất hết “phép thần thông” để rồi bị những
người xấu bắt như vậy. Họ đúng là những người “miệng nam-mô, miệng một bồ dao
găm”!
Sau đó, ông đã ném trả lại tiền cho các thượng tế và các kỳ
mục, rồi tự thú: “Tôi đã phạm tội nộp người vô tội, khiến Người phải chết oan”
(Mt 27:4a). Ông là đệ tử nên ông biết Thầy Giêsu VÔ TỘI. Ông dám nói thật lòng
mình vậy là lương tâm ông đã cắn rứt, nghĩa là ông đã ăn năn. Lương tâm không
có RĂNG mà vẫn có thể CẮN được. Kỳ diệu! Chắc chắn đó là sám hối, dù là trực
tiếp hay gián tiếp, ngày xưa gọi là “ăn năn tội cách trọn” hoặc “ăn năn tội
cách chẳng trọn”. Ông ném trả tiền cho họ, nhưng họ thản nhiên: “Can gì đến chúng tôi. Mặc kệ anh!” (Mt
27:4b). Người ta không xét sâu đến khía cạnh đó mà luôn có thành kiến với ông. Còn
việc ông ném số bạc vào Đền Thờ rồi ông đi thắt cổ, liệu ai là người dám nhận
mình công chính để dám xét đoán ông?
Những người kết án ông là ai? Là những người “có chức, có
quyền”, những người “ăn trên, ngồi tróc”, những người ỷ thế, cậy quyền”, những
người “thấy cái rác trong mắt người mà không thấy cái đà trong mắt mình” (x. Mt
7:3-5; Lc 6:41-42), những người được “tôn xưng” là thượng tế và kỳ mục. Và cũng
chính những người đó đã tiếp tục đang tâm kết án Thầy-Giêsu-công-chính. Họ lấy
tiền mà ông bán Thầy Giêsu mà mua thửa ruộng gọi là “Ruộng Máu” cho đến ngày
nay. Đó cũng là “cái giá” ông phải trả, và ông bị mang tiếng xấu cho đến tận
thế!
Ngày xưa, ông bà nguyên tổ đã phạm tội vì bất tuân lệnh
Chúa. Thế nhưng Tội Nguyên Tổ được “viết hoa” và được gọi là “tội hồng phúc”
(Exultet đêm Vọng Phục Sinh). Còn ông lại bị người đời nguyền rủa đủ kiểu, vuốt
mặt không kịp. Thánh Ý Thiên Chúa quá nhiệm mầu, trí óc loài người không thể
hiểu hết. Tận đáy lòng, chắc là không ai dám xét đoán ông đâu. Thấy ông mà mọi
người phải “sờ gáy” mà tự phán xét mình trước!
Đôi lời tâm sự và xin được thông cảm với “nỗi khổ tâm” của
ông, nhưng không “đồng lõa” với ông. Mong ông hiểu cho! Chúc ông bình tâm và
bớt ray rứt. Hy vọng ông đã được cứu độ nhờ Lòng Thương Xót vô biên của Thầy Giêsu.
Kính
chào ông,
Thom. Aq. TRẦM
THIÊN THU
Tuần Thánh – 2012
