ngày tháng năm

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Thuật ngữ: "Con người là hình ảnh Thiên Chúa"


LM. Giuse Phan Tấn Thành, OP


           
Con người là gì? Chúng ta đã biết rằng lịch sử triết học đã đưa ra rất nhiều định nghĩa về con người. Dựa theo các bản văn Kinh thánh, các văn kiện gần đây của Giáo hội đã định nghĩa con người, cách riêng trong tương quan với Thiên Chúa, với thuật ngữ “hình ảnh Thiên Chúa”. Hiến chế “Vui mừng và Hy vọng” đã sử dụng thuật ngữ này để mở đầu chương nhất, bàn về phẩm giá con người (số 12). Sách Giáo Lý Hội Thánh Công giáo cũng tiếp tục hướng đi ấy (xc. số 355-361).

Chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu ý nghĩa của thuật ngữ này dựa theo bản văn Kinh thánh và truyền thống Kitô giáo, cùng với những áp dụng vào thời đại hôm nay.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Đối thoại đại kết về vấn nạn “Anh chị em ruột của Đức Giêsu”

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Công đồng Vaticanô II (1962-1965) đã cổ vũ việc đối thoại đại kết để hợp nhất toàn thể các Kitô hữu qua Sắc lệnh Unitatis Redintegratio (HN) ban hành ngày 21-11-1964 và mở ra Tuần lễ “Cầu nguyện cho sự hiệp nhất” hằng năm từ 18-1 đến 25-1. Thượng Hội đồng Giám mục XIII vào tháng 10-2012 tại Rôma cũng đã nhắc nhở chúng ta về việc đối thoại đại kết này ở các số 72 và 125 của Tài Liệu Làm Việc (TLLV).

Tại Việt Nam cũng như ở nhiều nơi trên thế giới, người ta thấy có những cuộc tranh luận gay gắt về một số khác biệt giữa Công giáo và các hệ phái Kitô giáo khác, nhất là về vấn nạn “Anh chị em ruột của Đức Giêsu Kitô”: “Thật vậy, tất cả đều xưng mình là môn đệ của Chúa Kitô nhưng lại cảm nghĩ và đi theo những đường lối khác nhau như thể chính Chúa Kitô bị phân rẽ vậy (x.1Cr 1,3). Quả thực sự phân rẽ này hiển nhiên vừa trái ngược với ý muốn của Chúa Kitô vừa là gương xấu cho thế giới và phương hại cho công cuộc rất thánh thiện là rao giảng Phúc Âm cho mọi thụ tạo” (CĐ.Vat. II, Sắc lệnh Unitatis Redintegratio, số 1) (THĐGM, TLLV, số 125).

Trong tinh thần đối thoại để đóng góp vào công cuộc hợp nhất Kitô hữu, chúng tôi giới thiệu câu giải đáp cho vấn đề gây tranh cãi này theo sự khích lệ của THĐGM: “phải tiếp tục có những cố gắng một cách thuyết phục để chứng tỏ mọi Kitô hữu đều hợp nhất trong việc chỉ cho thế giới thấy sức mạnh tiên tri và biến đổi của sứ điệp Phúc Âm” (TLLV, số 72).

Bài này được trình bày gồm các phần chính sau đây:

1. Vấn đề anh chị em ruột của Đức Giêsu Kitô

2. Câu trả lời từ phía Giáo Hội Công Giáo

3. Lời giải đáp theo hướng đối thoại đại kết.

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

HỌC YÊU, Để yêu như Chúa yêu

Trường An SWF

Lời mở

Có thể nhiều người sẽ không đồng ý với nhan đề HỌC YÊU này. Yêu có gì phải học. Thông thường khi một trẻ nhỏ 4-5 tuổi từ bỏ thái độ vị ngã của nó, nó bắt đầu thừa nhận người khác và biết thương yêu cha mẹ, rồi anh chị em rồi bạn cùng lớp. Sự phát triển này bình thường có gì đâu phải học. Rồi đến tuổi dậy thì, với sự phát triển của các bộ phận sinh lý và các hóoc-môn, sự lôi kéo giữa nam và nữ đến gần nhau cũng là một chuyện bình thường khác. Có gì đâu phải học. 

Thế nhưng nhiều khi đó chỉ là cảm xúc nên tốt hơn chúng ta nên tìm hiểu định nghĩa về tình yêu trong sách vở và nhất là trong kinh nghiệm sống của mỗi người.

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

CON ĐƯỜNG SỰ SỐNG THẦN HOÁ TA

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Nhập đề 

Con đường Giêsu không phải chỉ dẫn ta đến sự thật toàn diện để ta hiểu biết đúng về Thiên Chúa, con người, vạn vật nhưng còn đưa ta đến sự kết hợp mật thiết với Thiên Chúa và hoà hợp với muôn loài để cùng chia sẻ sự sống diệu kỳ của Thiên Chúa cho nhau. Đó là ý nghĩa con đường mới mở dẫn đến cuộc thần hoá lạ lùng. 

Người đã nói với Matha trước khi làm phép lạ cho Lazarô em cô sống lại: “Tôi là sự sống lại và là sự sống”. Sự sống này không phải chỉ kéo dài trong một đời người, cũng không phải chỉ là sự sống tự nhiên, nhưng là sự sống siêu việt của Thiên Chúa. 

Trong ít phút này chúng ta sẽ tìm hiểu 
  • Cuộc sống quanh ta đang diễn ra như thế nào? 
  • Giá trị sự sống nằm ở đâu? 
  • Con đường sự sống của Đức Giêsu dẫn ta đến điểm nào? 

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Cảm nghiệm sống động về Chúa Ba Ngôi

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Ngay sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, Giáo Hội giới thiệu cho chúng ta mầu nhiệm một Chúa Ba Ngôi, không phải chỉ để chúng ta ý thức về một chân l‎ý lạ lùng trong Giáo hội Công giáo, nhưng còn để cảm nghiệm và sống với thực tại này. Khi có trải nghiệm sống động đó, chúng ta mới thấy đạo không phải là một l‎ý thuyết mơ hồ nhưng thâm nhập vào trong đời sống thực tế, biến chúng ta thành chứng nhân cho những sự thật kỳ diệu mang lại niềm hy vọng, sự sống, hạnh phúc và ơn cứu độ cho con người. Hôm nay chúng ta cùng giúp nhau về trải nghiệm đó.

1. Trải nghiệm bằng tình yêu

Để trải nghiệm về một Chúa Ba Ngôi, hôm nay Giáo Hội giới thiệu con đường: chúng ta cần phải trải nghiệm bằng tình yêu.

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

BÀI TRẮC NGHIỆM KITÔ HỌC

Lớp Kitô học trong Năm Đức Tin

Ngày 28-5-2013, 32 học viên trong Lớp Kitô học trong Năm Đức tin học tại số 1B Tôn Thất Tùng, P. Phạm Ngũ Lão, Q. 1, Tp.HCM, đã làm bài kiểm tra giữa học kỳ. Hành Khất Kitô xin chia sẻ với các bạn quan tâm và mời các bạn làm thử các câu hỏi trắc nghiệm này trong vòng 30 phút. Bạn có thể tìm được phần giải đáp ở cuối bài để tự chấm điểm cho mình. Chúc các bạn an vui và tràn đầy ơn Chúa Ba Ngôi.

Hướng dẫn: Thí sinh đọc kỹ câu hỏi, chọn câu đúng nhất và trả lời bằng cách khoanh tròn một trong các câu có ghi ký hiệu a, b, c, d trong Phần Trả lời. Nều muốn chọn câu khác, thí sinh gạch chéo trên câu đã chọn để bỏ và khoanh tròn trên câu mới. Nếu muốn chọn lại câu đã bỏ, thí sinh lại gạch chéo câu muốn bỏ và phải bôi đen câu chọn lại.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Tôn Giáo Nào Tốt Nhất?

Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về tôn giáo và tự do. Trong mẫu đối thoại ngắn giữa thần học gia người Brazil Leonardo Boff (là một trong những người cải cách Thần Học Giải phóng), và Đức Đạt Lai Lạt Ma. Lúc giải lao. Leonardo hỏi: “Thưa ngài, tôn giáo nào tốt nhất ?” 

Đức Đạt Lai Lạt Ma trả lời: "Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo nào đưa anh đến gần Đấng Tối Cao nhất. Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn” www.youtube.com/watch?v=STUI5Q6Res8

Còn bạn thì sao ! 

Thông thường, ai cũng bảo vệ và cho rằng tôn giáo mình tin theo là tốt nhất, là đúng nhất, dĩ nhiên không bao giờ có chuyện tôn giáo tốt bằng nhau. Vậy muốn biết tôn giáo nào tốt nhất, không còn cách nào hơn là phải căn cứ vào Đấng sáng lập tôn giáo đó, phải so sánh quyền năng, xuất xứ và công trạng của từng vị. Hay nói cách khác là phải có những tiêu chuẩn cụ thể để so sánh. Vì Đấng đó phải được phát xuất từ Đấng Tối Cao, nên phải được xác nhận và minh chứng bằng lịch sử và trí khôn của con người. Theo Đức cố Tổng Giám mục Fulton J. Sheen có ba tiêu chuẩn: 

1/ Đấng đó trước khi sinh vào thế gian phải báo trước. 
2/ Phải làm những phép lạ cả thể để chứng minh mình là đấng Thiên sai. 
3/ Giáo lý của Đấng ấy, dù cao siêu đến mấy cũng không được đi ngược lại với lý trí con người. 

Chúng ta thử nghĩ, nếu bạn và tôi không biết trước chúng ta sẽ sinh vào thế gian này lúc nào, ở đâu, mẹ của chúng ta là ai, có nghĩa là tôi và bạn bằng nhau hay giống nhau, vì chúng ta không được quyền chọn lựa. Nên có thể nói rằng tất cả mọi người được sinh vào thế gian này để được sống. Bạn thử tưởng tượng chúng ta đứng ngay giữa Thủ Đô Hoa thịnh Đốn và vỗ ngực cho rằng mình từ hành tinh hay quốc gia khác đến. Sẽ có hai đìều xảy ra: hoặc là chúng ta bị đưa vào nhà thương điên hay đưa về sờ Di Trú để làm việc (nếu đến từ nước khác chúng ta phải có Hộ chiếu hay nếu như được nước khác gởi đến phải báo trước và trình Ủy nhiệm thư). 

Duy chí có một mình Chúa Giêsu, Đấng sáng lập Kitô giáo là hội đủ cả ba yếu tố trên đây. Nếu không tin các bạn thử mở sách của các ngôn sứ và Thánh vịnh (nói trước hàng nhiều ngàn năm, và càng gần đến ngày sinh ra, càng được loan báo dồn dập) sẽ thấy Đấng chưa sinh ra mà đã được báo trước sẽ được ai sinh ra: “Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu: Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai,và đặt tên là Em-ma-nu-en.” (Is 7:14); sinh ra ở đâu: "Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha, ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa, từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en. Nguồn gốc của Người có từ thời trước, từ thuở xa xưa.” (Mk 5:1); sẽ bị khổ đau như thế nào: ”ĐỨC CHÚA đã muốn người phải bị nghiền nát vì đau khổ. Nếu người hiến thân làm lễ vật đền tội, người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn,và nhờ người, ý muốn của ĐỨC CHÚA sẽ thành tựu. Nhờ nỗi thống khổ của mình, người sẽ nhìn thấy ánh sáng và được mãn nguyện.Vì đã nếm mùi đau khổ, người công chính, tôi trung của Ta, sẽ làm cho muôn người nên công chính và sẽ gánh lấy tội lỗi của họ.” (Is 53: 10-11); và sẽ chết ra sao: “Quanh con bầy chó đã bao chặt rồi. Bọn ác đó trong ngoài vây bủa, chúng đâm con thủng cả chân tay, xương con đếm được vắn dài; chúng đưa cặp mắt cứ hoài ngó xem. Áo mặc ngoài chúng đem chia chác, còn áo trong cũng bắt thăm luôn.” (Tv 22:17-19). Còn nhiều nhiều nữa… 

Do đó chỉ có Ngài là Đấng Cứu Thế duy nhất, vì bạn cứ hỏi xem bất kỳ một Đấng sáng lập tôn giáo nào, có ai biết trước mình sẽ được sinh vào thế gian này không chứ đừng nói đến phải chết cách nào. Có ai dám cho rằng mình là Con Đường Cứu Độ hay là Sự Thật hay là Sự Sống không ! Họ nói rằng: ”Tôi sẽ chỉ cho bạn con đường…”. Còn Chúa Giêsu nói: "Ta là Đường”. Họ chỉ trả lời: ”Tôi sẽ chỉ cho bạn cách thủ đắc chân lý hay cách để khám phá ra ánh sáng.” Nhưng chỉ có Chúa Giêsu phán rằng: ”Ta là Sự Thật,…Ta là ánh sáng thế gian”. Họ chỉ nói: “Tôi sẽ giúp bạn đạt được cuộc sống bất tử”, nhưng Chúa Giêsu phán rằng: ”Ta là Sự Sống”

Bởi vậy chỉ có một mình Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai, Ngài là Thiên Chúa tình yêu, Ngài được sinh vào thế gian này không phải ngẫu nhiên như tất cả nhân loại, nhưng đã được chuẩn bị cẩn thận, chi tiết, từ ngàn xưa, Ngài sinh vào thế gian để gánh tội, được chết thay cho chúng ta, để chúng ta được giao hòa với Đấng Tối Cao, được sống tốt hơn, sống dồi dào, sung mãn đời này và vĩnh cửu. 

Ngài là Đấng quyền năng nên đã làm nhiều phép lạ cả thể, tuyệt vời nhất đó là chính Ngài sau khi bị giết đã sống lại (trong nhân loại chưa từng có người nào chết chôn trong mồ ba ngày rồi sống lại) đúng như lời Thánh Kinh báo trước. 

Giáo lý của Ngài hoàn toàn phù hợp với lý trí và lương tâm con người, Ngài chỉ dạy nhân loại một điều răn duy nhất là hãy yêu thương người khác như yêu thương chính mình, cho dù phải hy sinh mạng sống, và một đìều thiết yếu duy nhất là hãy tin vào Ngài. Ngài không chỉ đưa chúng ta đến gần với Đấng Tối Cao nhất, nhưng làm cho chúng ta trở thành nghĩa tử của Đấng Tối Cao, con cái của bác ái, yêu thương, của ánh sáng, Ngài cho chúng ta được tháp nhập làm một với cuộc sống thần linh của Người, Ngài biến mỗi người chúng ta thành một tạo vật mới hoàn hảo và không có gì đáng chê trách trước mặt Ngài. 

Nguồn dccthaingoai

CON ĐƯỜNG SỰ THẬT GIẢI THOÁT TA

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn - HKK

Nhập đề 

Trước toà án Roma, Đức Giêsu nói với quan Philatô: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi”. Philatô hỏi Người: “Sự thật là gì?” (Ga 18,37-38). 

Hàng tỷ người đang theo học trong các trường lớp, miệt mài trong các phòng thí nghiệm, tìm hiểu qua sách báo, phim ảnh, internet... để khám phá sự thật trong thiên nhiên, trong vạn vật, trong lòng người và trong cả Thiên Chúa nữa. 

Nhân loại khát khao sự thật, mơ ước tìm ra con đường giải thoát. Bao nhiêu tôn giáo, ý thức hệ, khoa học đã ra đời nhưng vẫn chưa thoả mãn khát vọng sự thật của con người vì vẫn chưa hiểu rõ được “sự thật là gì?”, để đạt tới điểm cuối cùng “sự thật là ai?”. 

Chính trong tinh thần khám phá, chúng ta lên đường đi tìm con đường sự thật, con đường giải thoát ta. 

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Yêu sao cho đúng, cho tốt, cho đẹp?

Bài giảng lớp Kitô học

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Chúa Nhật V Phục Sinh năm C vừa qua, chúng ta đã tìm hiểu về tình yêu cuồng dại và tình yêu phi thường khi bàn về “điều răn mới” của Chúa Giêsu. Đây là phần áp dụng cho bài học về tình yêu.

Câu hỏi đặt ra cho người tín hữu chúng ta hôm nay là “Yêu sao cho đúng, cho tốt, cho đẹp?”. Nhiều học viên trong lớp đã có kinh nghiệm về tình yêu nên đây là dịp để chúng ta bàn luận và chia sẻ về bài học yêu thương của mình và tìm cách giúp nhau để yêu cho đúng, cho tốt đẹp. Từ đó ta mới thật sự cảm nhận được hạnh phúc và sự sống kỳ diệu trong tình yêu thay vì cảm thấy “yêu là khổ, là chết ở trong lòng một ít”.

Vài gợi ý sau đây chỉ là những điểm hướng dẫn xin góp thêm vào cho cuộc bàn luận của các bạn.

“Muốn yêu đúng, yêu đẹp,
- Trước hết, ta phải giải nghĩa được tình yêu của mình.
- Tiếp đến ta cần đặt tình yêu ấy vào đúng chỗ của nó.
- Sau đó ta nên hành động theo tiếng gọi chân thiện mỹ của tình yêu.
- Cảm nhận được hạnh phúc thật sự của tình yêu.
- Cuối cùng chúng ta hãy yêu trong tin tưởng và hy vọng”.

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

ĐẠO LÀ CON ĐƯỜNG GIÊSU

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn - HKK

Nhập đề 

Theo nghĩa thông thường, đạo được hiểu là đường đi, đường lối hay nguyên tắc mà con người có bổn phận giữ gìn và tuân theo trong cuộc sống xã hội, như người ta vẫn nói “đạo làm người”. Đạo còn được hiểu là nội dung của một học thuyết như “tìm thầy học đạo”, hoặc đồng nghĩa với tôn giáo như “đạo Phật”, “đạo Chúa” như chúng ta muốn “sống đạo hôm nay”. Như thế, đạo ở đây được hiểu như con đường tâm linh, và còn hơn thế nữa, chứ không phải con đường vật chất. 

Trong phạm vi bài này, chúng ta sẽ tìm hiểu đạo như một con đường mà Đức Giêsu Kitô chỉ dạy cho muôn vật muôn loài để đáp lại khát vọng sống mãi, sống đẹp, sống hào hùng trong suốt dòng lịch sử con người và vũ trụ. 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

ĐỨC GIÊSU LÀ NGƯỜI THẦY TUYỆT VỜI

Lm Anton Nguyễn Ngọc Sơn - HKK

Nhập đề 

Trong đời sống, hầu như ai trong chúng ta cũng phải học: học chữ, học nghề, học ăn, học nói, học cách làm, cách sống và cả cách chết nữa. Người nào dạy một điều gì đó cũng được gọi là thầy, dù chỉ dạy một chữ hay nửa chữ: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Chữ ở đây có thể hiểu là những lý lẽ thâm sâu của đời người như chữ Nhân, chữ Tín… 

Người Việt Nam ta rất trọng đạo thầy trò: “tôn sư trọng đạo”. Mỗi dịp lễ Tết, người học trò đều bày tỏ lòng tôn kính và biết ơn người dạy dỗ mình: “Mùng Một tết cha… Mùng Ba tết thầy”. 

Đức Giêsu nói với chúng ta: “Hôm nay, nếu các ông ở lại trong lời của tôi thì các ông thật là môn đệ tôi. Các ông sẽ biết sự thật và sự thật sẽ giải phóng các ông” (Ga 8,31-32). 

Trong ít phút này, chúng ta sẽ tìm hiểu Đức Giêsu là vị Thầy đặc biệt như thế nào so với các vị thầy khác trong dòng lịch sử nhân loại và mình cần phải làm gì để trở thành học trò xuất sắc của Người. 

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Ơn gọi của người tín hữu

Bài giảng lớp Kitô học

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Nói đến ơn gọi hay ơn thiên triệu, nhiều người tín hữu chúng ta nghĩ ngay đến việc Chúa kêu gọi một số người dâng hiến đời mình cho Chúa để sống đời linh mục hay tu sĩ với 3 lời khấn: khó nghèo, vâng phục, khiết tịnh. Thật ra ơn gọi liên quan đến tất cả mọi người sống trên trần thế, chứ không riêng các tín hữu Công giáo hay một số người đặc biệt nào.

Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Đức Giáo Hoàng Phaolô VI thiết lập Ngày Toàn thể Giáo hội Cầu nguyện cho Ơn gọi Linh mục và tu sĩ (1963), chúng ta được mời gọi để tìm hiểu ơn gọi là gì, ơn gọi bao gồm những yếu tố nào, ơn gọi được chia thành những loại nào và những thách đố về ơn gọi ở Việt Nam hiện nay.

1. Định nghĩa ơn gọi

Ơn gọi, theo nguyên ngữ: “vocatio” bắt nguồn từ động từ Latinh “vocare” có nghĩa là kêu gọi, từ đó phát xuất ra các từ khác ở tiếng Anh “vocation” hay tiếng Pháp “vocation”.

“Ơn gọi là ơn Chúa gọi con người tham dự vào chương trình cứu độ của Ngài.
Khái niệm ơn gọi có nguồn gốc từ Thánh Kinh. Khi Thiên Chúa gọi ai thì Ngài trao cho người ấy 1 sứ mệnh, như trường hợp của Abraham (x. GLHTCG, số 762), Moise, các tiên tri, thánh Giuse hay Đức Maria (x. GLHTCG, số 490)…. Do vậy, ơn gọi được khởi sự từ việc tuyển chọn của Thiên Chúa, và nhằm thực hiện ý định cứu độ của Ngài” (Hội đồng Giám mục Việt Nam, Từ điển Công giáo 500 mục từ, NXB Tôn Giáo, 2011). Một khi con người lắng nghe được tiếng Chúa và đáp lại lời Ngài, con người sẽ nhận được các ơn cần thiết để hoàn thành sứ mạng Chúa uỷ thác, nhận được ơn cứu độ và phần thưởng Chúa ban.

Tình yêu cuồng dại và tình yêu phi thường

Chúa Nhật V PS - C: 

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn – HKK 

Lời mở 

Trong mấy tuần nay, báo chí cả nước đã phản ánh tình trạng cuồng loạn của một số người khi thất bại trong tình yêu: họ đâm chém, chặt thành khúc, tưới xăng đốt cháy người mình yêu hay đặt bom nổ cho cả hai cùng chết. Vì sao có tình trạng này? 

Các bài Thánh Kinh hôm nay, nhất là bài sách Khải Huyền (x. Kh 21,1-5) và bài Tin Mừng (x. Ga 13,31-35) về điều răn mới như mời gọi chúng ta suy nghĩ về tình yêu cuồng dại của con người và tình yêu phi thường của Đấng Phục Sinh để tìm ra giải pháp chữa trị tình trạng cuồng loạn trên. 

1. Tình yêu cuồng dại 

1.1. Vài trường hợp điển hình 

+ Nguyễn Phước Thành (39 tuổi) vì thất bại trong tình yêu đã tưới xăng lên người chị P.T.H.Y 24 tuổi, ở phường An Khê, Đà Nẵng, tối ngày 20/4/2013 và cô Y đã chết sau 2 ngày điều trị do bị bỏng quá nặng (x. Báo Tuổi Trẻ, thứ Ba, 23/4/2013). 
+ Vụ giết người vì tình ghê sợ nhất là của Đặng Văn Quyến, 28 tuổi, quê Thừa Thiên Huế. Do bị người yêu là chị H, 24 tuổi, quê Quảng Ngãi, chia tay sau 6 năm quen biết, Quyến nhiều lần đe doạ, chửi bới, đánh đập. Chiều 13/4/2013, biết H vừa đi tố giác hành vi của mình tại trụ sở công an phường 22, quận Bình Thạnh, Quyến xách dao rượt theo chém chết người yêu ngay khi cô vừa bước ra khỏi trụ sở công an, rồi anh ta còn lên mạng giải bày tâm sự (x. Báo Tuổi Trẻ, thứ Ba, 23/4/2013). 
+ Bà Lê Thị Tuyết, 43 tuổi, ngụ phường Phú Hoà, TP.Thủ Dầu Một cùng con trai 15 tuổi đánh ghen với bà N.T.B (41 tuổi), xé áo quần, lột đồ nạn nhân giữa đường để làm nhục. 
+ Ngày 5/4/2013, trong phiên toà lưu động tại trụ sở UBND xã Đức Hoà, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, tất cả 5 người con đều yêu cầu tử hình cha ruột, dù viện kiểm sát chỉ đề nghị án chung thân cho Trương Văn Thuận, 49 tuổi, vì nhiều lần đập gẫy mũi vợ, cắt vành tai, đổ cơm xuống đất bắt hốt lên ăn. Ngày 29/11/2012 Thuận bóp cổ vợ, đập đầu vào tường, bà bị chấn thương sọ não (x. Báo Tuổi Trẻ, thứ Ba, 20/4/2013). 
+ Nạn tự tử trong đồng bào dân tộc thiểu số ở Bình Định hiện đã đến mức báo động nên cơ quan chức năng phải vào cuộc. Theo thống kê của Công an tỉnh Bình Định, từ năm 2000-2013 trên địa bàn đã xảy ra 292 vụ tự tử, làm chết 157 người. Dân tộc Hrê đã có 112 người tự tử, chiếm tỷ lệ 1,22% dân số tại địa phương (khoảng 9.176 nhân khẩu). Dân tộc Bana có 157 người tự tử, chiếm 0,81% dân số (khoảng 19.284 nhân khẩu). Nhiều l‎ý do rất đơn giản như vợ không tắt tivi, chồng tự tử (x. Báo Thanh Niên, ngày 26/4/2013), do hủ tục, dân trí kém… 
+ Trên trang mạng xã hội ta thấy có một số trang web dạy người xem biết tự tử bằng nhiều cách. 

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Các bằng chứng về Đấng Phục Sinh

Bài giảng lớp Kitô học 

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK 

Lời mở 

Chúa Giêsu Phục Sinh là tâm điểm của toàn bộ lời rao giảng của các tông đồ cũng như của tất cả đời sống đức tin của tín hữu vì “nếu Đức Kitô không sống lại, lời rao giảng của chúng tôi sẽ vô ích và lòng tin của anh em cũng thực là trống rỗng…” (1 Cr 15,14-19). Do đó, chúng ta phải tập trung sự chú ý và học hỏi thật nhiều về Đấng Phục Sinh. 

Thứ Sáu Tuần Thánh, chúng ta đã tìm hiểu Chúa Giêsu chết như 1 con người, như Đấng Messia và như Ngôi Lời Thiên Chúa. Cái chết của Người không phải là hậu quả tất yếu của tội lỗi, từ nguyên tội của con người vì Đức Giêsu không phạm tội, nhưng đến từ sự khiêm hạ của Thiên Chúa, là hoạt động của tình yêu Thiên Chúa xuống với con người để đưa con người về với Thiên Chúa (x. ĐGH Bênêđcitô XVI, Đức Giêsu thành Nazareth, phần II, chương 9 “Cuộc phục sinh của Đức Giêsu từ trong cõi chết”). Vì thế, cuộc sống lại của Đức Giêsu cũng sẽ là hậu quả tất yếu của Tình yêu Thiên Chúa. 

Cuộc sống lại này được diễn tả bằng 2 bằng chứng: ngôi mộ trống và các lần hiện ra của Đấng Phục Sinh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về những bằng chứng này để tăng thêm sự hiểu biết và niềm tin vào Đức Giêsu Phục Sinh vì cuộc sống lại của Đức Giêsu vừa là sự kiện có thật xảy ra trong lịch sử mà ta phải dùng lý trí để tìm hiểu vừa là một mầu nhiệm mà ta cần phải có đức tin để khám phá ra những ý nghĩa của sự kiện này. 

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Đức Giêsu thành Nazareth: Rửa chân cho các môn đệ

Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI

Tiếp nối bài tường thuật về sự kiện Đức Giêsu vào thành Giêrusalem là các bài diễn từ giáo huấn. Theo sau các bài này, các bản Phúc âm Nhất lãm lại tiếp tục dòng tường trình dẫn tới buổi Tiệc Ly với thời điểm được xác định chính xác.

Ngay đầu chương 14, Marcô viết: “Hai ngày trước lễ Vượt Qua và lễ Bánh không men…” (Mc 14:1). Sau đó, ngài kể việc xức dầu tại Bêtani và âm mưu của Giuđa, rồi ngài tiếp tục: “Ngày thứ nhất trong tuần Bánh không men, là ngày sát tế chiên Vượt qua, các môn đệ thưa với Đức Giêsu: ‘Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?’” (Mc 14:12).

Thánh Gioan chỉ nói: “Trước lễ Vượt Qua … trong một bữa ăn” (Ga 13:1-4). Bữa ăn Gioan nói tới diễn ra “trước lễ Vượt Qua”, trong khi đó các Phúc âm Nhất lãm trình bày bữa Tiệc Ly như là một buổi tiệc Vượt qua, như thế có vẻ ba vị còn lại muộn hơn một ngày so với thời biểu của Gioan.

Chúng ta sẽ trở lại vấn đề gây tranh cãi về những thời biểu khác nhau này và ý nghĩa thần học của chúng khi chúng ta bàn tới bữa Tiệc Ly và sự thiết lập bí tích Thánh Thể.

Đức Giêsu Kitô chịu chết

Hành khất Kitô

Lời mở

Trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, chúng ta được mời gọi suy niệm đôi nét chính yếu về cái chết của Chúa Giêsu. Chúng ta có thể tóm tắt vài điểm cơ bản sau đây:

Lời tuyên xưng trong Kinh Tin Kính: “Người chịu đóng đinh vào thập giá vì chúng ta, thời quan Phongxiô Philatô. Người chịu khổ hình và mai táng”: là đặc điểm của niềm tin Kitô giáo so với các tôn giáo khác. Các tôn giáo khác thường chỉ muốn suy tôn vị Sáng lập tôn giáo trong ánh hào quang còn Kitô giáo lại hãnh diện nói về cái chết bi thảm của Đức Giêsu.

Cái chết của Đức Giêsu vừa là một sự kiện lịch sử vừa là một mầu nhiệm nên cần khám phá bằng lý trí dưới ánh sáng đức tin. Việc khám phá này cần thực hiện liên tục trong đời sống chứ không phải một lần là được. Mỗi lần cố gắng là chúng ta luôn khám phá ra những điểm mới và có những bước tiến mới trong đời sống.

Cái chết này gắn bó với cuộc sống lại như một biến cố duy nhất giống như hai mặt của một thực tế (x.1Cr 15; 1Ts 4,14; 1Pr 3,18). Nếu chỉ quên đi một mặt, ta sẽ không thể nhận thức và sống đúng mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô: hoặc bi quan về cái chết hoặc ảo tưởng về cuộc sống lại.

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Đức tin là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa

Bài giảng lớp Kitô học

Tĩnh Tâm Mùa Chay Năm đức Tin 
Hành trình Đức Tin 

Lời giới thiệu 

Đức tin là sự đáp lại thích đáng của con người đối với lời mời gọi của Thiên Chúa, là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa, cụ thể là Đức Giêsu Kitô và bước theo Người (x. GLHTCG, số 142, 151). 

Nhân dịp tĩnh tâm Mùa Chay của Năm Đức Tin, chúng ta được mời gọi nhìn lại đức tin của mình để tìm hiểu thêm đức tin là gì, sống đức tin và truyền đức tin đó cho người khác như thế nào. 

Cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người hành khất Bartimê qua bài Tin Mừng Mc 10,46-52 như muốn diễn tả từng chi tiết cuộc gặp gỡ đức tin này có những yếu tố cụ thể nào để gợi ý cho cuộc gặp gỡ của chúng ta. 

Trong tuần tĩnh tâm này, chúng ta dành: 

- Ngày đầu tiên: Tìm hiểu đức tin là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa. 
- Ngày thứ hai: Tìm hiểu cuộc gặp gỡ đức tin cụ thể giữa Chúa Giêsu và Bartimê. 
- Ngày thứ ba: Bước theo Đức Giêsu Kitô để truyền bá đức tin 

---o0o--- 

Hành Khất Kitô 

Lời mở 

Năm Thánh Đức Tin bắt đầu từ tháng 10/2012 để mời gọi Kitô hữu Công giáo chúng ta nhìn lại đức tin của mình, sống đức tin đó và truyền đức tin đó cho người khác. 

Nhưng đức tin là gì, nó đến từ đâu và phát triển như thế nào? 

Có nhiều sách viết về đức tin và định nghĩa đức tin, nhưng hôm nay chúng ta muốn dành ít phút để tìm hiểu đức tin cách đơn giản như là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người như Chúa gặp Abraham (x. St 12,1-5; Rm 4,16) hay Chúa Giêsu gặp gỡ nhiều người và chữa lành họ vì họ có đức tin (x. Mt 9,22; Mc 4,40; 10,52; 11,22; Lc 7,50; 17,19; 18;42…) 

1. Đức tin là gì? 

Cuộc gặp gỡ nào cũng có 2 thành phần: người đến gặp và người được gặp. Thiên Chúa là người đến gặp và con người gặp được Ngài. Thiếu 1 thành phần thì không thể có đức tin. 

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Cuộc biến đổi thiêng liêng

Bài giảng lớp Kitô học 

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Ai trong chúng ta cũng có thể nhận ra những yếu đuối, khuyết điểm, thói quen xấu và cả tội lỗi của mình và muốn sửa đổi để cho mình tốt đẹp hơn, khoẻ mạnh hơn, khôn ngoan hơn, thánh thiện hơn. Vì thế, vào tuần II Mùa Chay, sau cuộc chiến đấu thiêng liêng với ma quỷ, Giáo Hội giới thiệu cho chúng ta cuộc biến đổi thiêng liêng qua việc biến hình của Đức Giêsu. Thánh Phaolô trong bài đọc II hôm nay cũng nhắc nhở ta rằng: “Đức Giêsu Kitô, Người có quyền năng khắc phục muôn loài, sẽ dùng quyền năng tấy mà biến đổi thân xác yếu hèn cùa chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người” (x. Pl 3,17-4,1). Bài Sách Sáng Thế (x. St 15,5-12) còn mở rộng hơn để thấy cuộc biến đổi không phải chỉ liên quan đến từng cá nhân, nhưng liên quan đến cả một dân tộc khi Chúa cho Abraham thấy con cháu của ông trở thành Dân Thiên Chúa đông đúc như sao trên trời.

Vì thế, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu biến đổi là gì và dựa trên những điều kiện nào để có thể biến đổi chính mình cũng như dân tộc Việt Nam.

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Cuộc chiến đấu thiêng liêng

Bài giảng lớp Kitô học - Chúa Nhật I MC - C
Lm Anton Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Giáo Hội mời gọi chúng ta bước vào 40 ngày Chay Thánh như một thời gian tập luyện thiêng liêng, mà chúng ta gọi là linh thao, để có thể bắt chước Chúa Giêsu chiến đấu trước khi kết hợp với Người trong mầu nhiệm Vượt Qua. Bài Tin Mừng (x. Lc 4,1-13) tuần I Mùa Chay giới thiệu Chúa Giêsu ăn chay, chịu ma quỷ cám dỗ để giúp ta có thể vừa làm chủ được bản thân mình, vừa chiến đấu chống lại các thế lực thù địch với chương trình cứu độ muôn loài.

Chính vì thế, chúng ta cùng suy niệm về cuộc chiến đấu thiêng liêng này trong đời tín hữu.

1. Những lầm tưởng về đời Kitô hữu

Nhiều tín hữu, dù đã theo đạo lâu năm, chứ chưa nói đến người mới theo đạo, vẫn lầm tưởng rất tai hại về một số điểm của đời Kitô hữu khiến họ không cảm nghiệm được sự bình an, hạnh phúc thật sự và cũng chưa sử dụng và phát huy được ơn Chúa ban cách hiệu quả.

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Hai lối giải thích Kinh Thánh không thích đáng (12)

VRNs (02.01.2013) – Hà Nội – Có một người đàn ông kia được gọi là “nhà Kinh Thánh lỗi lạc” vì ông nói gì cũng dùng Kinh Thánh. Đức Giám Mục gởi một linh mục đến điều tra. Vị linh mục đến trước nhà nhìn qua cánh cửa hé mở thấy “nhà Kinh Thánh” đang ngồi nhậu nên đứng ngoài quan sát. Một lát sau, “nhà Kinh Thánh” ngà ngà lên tiếng gọi vợ: “Này bà, họ hết rượu rồi” (x. Ga 2,3). Bà vợ đáp: “Ngày nào cũng nhậu hết. Ông muốn mua thêm mấy lon bia nữa hả?” – “Một hòm bia” (x. Xh 25,10). Bà vợ trợn mắt: “Một hòm bia lận hả? Ngày mai lấy tiền đâu mua đồ ăn cho con chứ.” – “Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (x. Mt 6,34). Bà vợ cằn nhằn: – “Ông không lo, nhưng tôi lo. Tôi không đi.” – “Đi mau lên” (x. 1Sm 9,12). “Đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi!” (x. Cv 26,14). Vị linh mục:!!!??? 

Câu truyện vui cho thấy phần nào thực tế con người có thể sử dụng các câu Kinh Thánh cho mục đích riêng của mình. Điều này không phải luôn luôn sai. Vấn đề ở chỗ là trước hết cần hiểu đúng ý nghĩa của câu Kinh Thánh đó. Làm sao ta có thể hiểu đúng một câu Kinh Thánh? 



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks