ngày tháng năm

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Trả Lại Cho Chúng Tôi Bầu Trời Tôn Giáo

Linh Mục P.X. Nguyễn Văn Nhứt, O.P.
Một Thực Tại Ba Chiều
Trong thế giới loài người, một đối tượng của nhận thức—bất kể vật thể hữu hình hay vô hình, phàm tục hay linh thánh—đều được tiếp cận theo 3 chiều kích: thiên nhiên, nhân văn, và tâm linh.  Mỗi một lãnh vực có thẩm quyền tự lập—nhưng không đối kháng hoặc mâu thuẫn—đối với các lãnh vực khác trong việc truy tầm và diễn đạt chân lý về cùng một thực tại.  Tổng hợp cả 3 chiều kích, sẽ có một tri thức toàn diện—tương tự như một hình ảnh 3 chiều—về đối tượng.  Ngược lại, hình ảnh của một thực tại chỉ dựa vào thông tin từ một chiều kích là hình ảnh phiến diện và bất toàn.
Đơn cử một thí dụ về “bữa ăn”.  Dưới góc độ khoa sinh học, “bữa ăn” đơn giản là việc cung cấp các chất dinh dưỡng cần thiết cho sức khỏe và lẽ sống còn của con người.  Do đó, điều cần quan tâm là lựa chọn các loại thịt, cá, rau, củ, quả, kết hợp với gia vị thích ứng tối ưu với khả năng hấp thụ, tiêu hóa của con người.

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Thiên Chúa Quan Phòng và Tự Do Con Người

Lm. Matthêu Nguyễn Khắc Hy, S.S.
Dẫn nhập
Câu hỏi về tương quan giữa Thiên Chúa và tự do của con người được đặt ra từ khi con người biết suy tư về Thiên Chúa. Giáo lý Công giáo số 302 định nghĩa: "Sự quan phòng của Thiên Chúa chính là những đường lối Người xếp đặt để đưa vạn vật tới sự trọn hảo" và là "Thiên Chúa gìn giữ và điều khiển tất cả những gì Người đã sáng tạo". Nếu sự quan phòng là những quan tâm, lo lắng của Thiên Chúa với thụ tạo, thì câu hỏi đặt ra là liệu Thiên Chúa có tiền định cho con người không? Con người có thật sự tự do định đoạt số phận mình không? Hay Thiên Chúa đã tiền định mọi sự, và không có gì con người làm mà xảy ra ngoài ý định (hay chương trình) của Thiên Chúa?[1]
Là người Việt Nam, chúng ta sống trong môi trường ảnh hưởng nhiều bởi thuyết Luân Hồi và Nhân Quả (hay Nghiệp Quả) được cắt nghĩa qua lăng kính nghiệp chướng của Phật giáo. Vì thế, nhiều người chúng ta tin vào "số phận" hay "định mệnh" và cho rằng con người không thể thay đổi số mạng mình. Nguyễn Du, trong phần kết truyện Kiều, đã than thở về đời người con gái "hồng nhan bạc phận" này:
Ngẫm hay muôn sự tại trời,
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Hay
Ðã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.
Trong xã hội, người dân than thở: "con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa!" không chỉ nói lên hạn chế của xã hội mà còn bao hàm ý nghĩa số phận. Thường nghe nhất trong dân gian là "dép giày còn có số, huống gì là con người." Nói như thế, liệu con người sinh ra có số mạng không? Hay số phận mình có bị định đoạt bởi Thiên Chúa (Ông Trời) không?



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks