ngày tháng năm

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Lời trần sao nói hết...

Con Sóng Nhỏ








Ôi lạy Cha, con cúi đầu tôn kính. 
Cảm tạ Cha, Đấng Thượng trí cao vời. 
Muôn kỳ công Cha thể hiện nơi nơi. 
Trong tinh tế, bàn tay Cha thần thánh. 

Từ cánh bướm, bông hoa rừng khoe sắc. 
Áo phàm nhân ai dệt đẹp như hoa. 
Từ mẫu khuôn, loài ong nhỏ xây nhà. 
Công trình sư nào dám ra đương sánh. 
Não bộ tinh vi, muôn muôn tạo vật. 
Quyền năng Cha huyền ảo tác sinh. 
Muỗi, kiến li ti, đâu chỉ thể hình? 
Cha trao ban sự sống cùng trí óc. 
Có khoa học nào tạo nên mầm sống? 
Có tài trí nào khả dựng một sinh linh? 
Mặt trời chói chang, khối lửa bừng bừng! 
Cha trấn giữ kẻo nổ tung tàn độc. 

Ngợi khen Cha, cảm tạ ngàn mưa móc. 
Khắp nơi nơi châu ngọc bóng hình Cha. 
Xin ngưỡng chiêm đất trời, 
nhận biết bàn tay Cha. 
Tinh tú trăng sao, thiên hà vũ trụ. 
Bao mỹ tuyệt thiên nhiên về hội tụ: 
Sóng lụa vàng, biển biếc, suối mây sa. 
Cây cối bạt ngàn, xanh tận chân trời xa. 
Đồi núi chập chùng, khe sâu lũng thấp. 
Thác đổ, mưa nguồn, tưới tiêu ôm ấp. 
Cha cho địa cầu nắng ấm yêu thương. 
Sức sống tuôn trào, 
màu mỡ mảnh vườn ươm. 
Con thấy Cha - trong mọi nơi - hiện diện
Yêu nhân loại, Cha yêu sao tha thiết. 
Từ cát bụi vô thường, 
ưu việt hóa thân con. 
Dành sẵn cho con cuộc sống vẹn toàn. 
Dắt tay con đi, nâng niu từng bước. 
Dọn chỗ cho con đường về Thiên quốc. 
Xa xót ngậm ngùi, 
con nào biết Tình Cha. 
Cho con tự do, phân biện, đắn đo. 
Con bất cần, đường quanh co, lối thẳng. 
Chạy theo đam mê, tiền tài, vật chất. 
Rượt đuổi điên cuồng những ảo vọng, phù du. 
Con bán yêu thương mua lấy hận thù. 
Đánh đổi quê trời lấy ngục tù hư nát. 

Cha vẫn kiên trì, lời tình yêu hát. 
Mời gọi con về, 
bát ngát những đợi mong. 
Con Một sai đi, Tế Vật Hy Sinh. 
Dẫu nghẹn lòng Cha, 
đành mặc Con giữa vuốt nanh cầm thú. 


Thập giá ngất cao, ôi trái tim dung thứ, 
Chấp nhận thân tội đồ, mệnh sứ khổ đau. 
Cùng tận yêu thương, 
cho mãi đến ngàn sau... 
Ban Thần Lương nhiệm mầu, 
dưỡng nuôi con trần thế. 

Tình cao cả, thẳm sâu, tràn máu lệ, 
Mà chúng con khinh rẻ chối từ Cha. 
Xin dâng trọn đời, một khúc tình ca. 
Đáp trả dấu yêu, tôn thờ, đền tạ. 
Xin sấp mình ăn năn, con mọn hèn, khiêm hạ. 
Vinh danh Cha, vinh thắng với Vương quyền. 

Nhưng tận cùng …, 
hỡi Đức Vua của Yêu Thương, 
Xin nhận lấy lòng tin yêu, phó thác! 
Cảm tạ Cha, lời trần sao nói hết …



Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

CON VẬT BỊ BỎ QUÊN (TRUYỆN CỔ TÍCH THÁNH KINH)



Chuông thánh đường đổ dồn như giục giã mọi người chuẩn bị chào đón giây phút Chúa giáng trần. Khung cảnh nhà thờ đêm nay huy hoàng, diễm lệ khác thường. Đủ loại đèn muôn màu sắc thi nhau tô điểm hang đá. Có thể nhìn thấy đầy đủ những nhân vật cổ truyền trong sự tích Giáng Sinh của Chúa. Ngoài ba vai chính: Ông Giu-se thợ mộc, Bà Ma-ri-a thợ may và Hài Nhi Giê-su vừa cất tiếng khóc chào đời, còn có các chàng mục đồng, phái đoàn ba nhà Đạo Sĩ Phương Đông, rồi lại có mặt anh Lừa, chị Bò Sữa, gia đình cậu Dê Xồm.

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Huế thương

Tiểu Trúc Tử

Nhớ: ...đêm giao thừa 31/12/2015 tại Toà Tổng giám mục Huế, trằn trọc, bâng khuâng, nhớ...sự ấm áp mà cha Hoàng và các anh nhóm GHXH Huế đã mang lại khi ra tận phi trường Phú Bài, trong tiết trời lạnh giá mưa phùn, để đón các anh chị em nhóm GHXH Sàigòn....

Thương:...đêm hôm khuya khoắt mà cha Hoàng và các anh nhóm Huế vẫn ân cần chu đáo theo chân, lo cho nhóm SG đến tận phòng ngủ, mà không quản chi mệt nhọc.

Bao cảm xúc chợt ùa về, dâng trào.
Về Huế cố đô chợt nhận ra.
Tình thương tràn ngập trong lòng ta.
Bâng khuâng tự hỏi " răng lạ rứa " ?

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

ĐÔI MẮT

Rosa Nguyễn Bền



Đôi Mắt từ nhân: Chúa nhìn Con
Quyện Lòng Thương Xót chẳng hao mòn
Nghìn năm giữ trọn niềm "chung thủy"
TÌNH NGÀI muôn kiếp mãi sắt son.

Đôi Mắt dịu hiền Chúa thuở xưa
Dẫu mang Thập Giá vẫn Ơn thừa...
Ngoảnh mặt nhìn Phê - Rô chối bỏ...
Chỉ thế thôi mà... (*) khóc như mưa.

Đôi Mắt đến giờ chẳng đổi thay
Vẫn chờ, vẫn đợi... bao tháng ngày
Mong con trở lại, vòng tay nối...
Đất Trời hòa hợp, niềm vui say!.

Đôi Mắt yêu thương chẳng dỗi hờn
Không buồn trách mắng thỏa nguồn cơn
Gục đầu, lệ nhỏ: Xin tha thứ!
Cha nhẹ mỉm cười: "Lại đây con!."
-----------------------------
(*) Phêrô khóc



Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

LUNG LINH TRÀ SỮA GIẾT ĐỜI CON...

Con Sóng Nhỏ



Con cưng yêu,
Đứa con bé bỏng,
Thiên thần nhỏ dịu hiền, chao cánh mỏng xuống đời me!

Con đâu rồi, con đâu rồi?
Con mẹ đây ư!
Lạ lẫm xiết bao, mẹ nghẹn ngào: có phải... con của mẹ?

Ôi đêm đen kinh hoàng, xin cho mẹ mù loà, xin cho mẹ chết
Mẹ hoảng loạn thất thần chẳng thể nhận ra con!

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

TIN NHẮN


Xin đừng nỡ lãng quên tôi
Vực sâu tăm tối, chơi vơi trăm chiều
Thời gian quay quắt thương đau
Phút giây mà ngỡ vạn sầu tháng năm
Luyện hình dâu bể muôn phần
Muộn màng xin được ăn năn thật lòng
Lạy Thiên Chúa, Đấng xót thương
Máu và Nước chảy từ nguồn Thánh Tâm
Lạy Thiên Chúa, Đấng tuyệt luân
Xin thương tha thứ lỗi lầm phần riêng
Hỡi người đang sống đời thường
Thiết tha nhắn gởi: “Xin đừng quên tôi!”

TRẦM THIÊN THU
Mùa Cầu Hồn – 2013

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Tình Bất Diệt

Ngay từ khi lọt lòng mẹ, bác sĩ đã quả quyết rằng Kimberly Marshall không thể nào sống được. Bé bị chứng Cytic Fibrosis, một chứng bịnh bẩm sinh và di truyền mà người ta thường gọi tắt là CF. Trong sự tuyệt vọng để cứu sống con mình, mẹ của Kim đã mang bé về nhà, mỗi ngày ba bốn giờ, bà và bà ngoại của Kim đã thay phiên nhau vỗ nhẹ trên lưng và ngực của bé, với hy vọng mong manh là có thể làm tan đi những cục đờm đang đóng nghẹt trong phổi của bé. Một bác sĩ chuyên khoa về CF cho biết, diệt trừ những cục đờm bằng cách này, chẳng khác gì dùng chổi để quét mật ong trên sàn nhà. 

Ngoài sự dự liệu của mọi người, bé Kimberly đã thoát được lưỡi hái của tử thần. Bé lớn lên và vào trường tiểu học. Kim còn học vũ ballet và gia nhập đội soccer của trường. "Kìa nhìn xem công chúa của tôi" mẹ của Kim thường hãnh diện nói như vậy, mổi khi bà đứng bên lề sân cỏ để xem Kim đá bóng. 

Bà vẫn mơ ước là Kim sẽ lớn lên bình thường nhưng những đứa trẻ bình thường khác. Bà mơ ước rằng Kim sẽ lên trung học, sẽ tham dự buổi khiêu vũ cuối năm lớp 12, và một buổi tối sẽ ngẩng mặt lên để đón nhận nụ hôn đầu của một chàng thanh niên đẹp trai. 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

PHÙ VÂN PHÚ

(Sách Giảng Viên)

Càn khôn luân chuyển;
Vũ trụ tuần hoàn.
Nhất sinh bào ảnh;
Vạn thế phù vân!

Nhìn nước chảy một chiều cao xuống thấp;
Ngắm gió xoay tứ hướng bắc rồi nam.
Điều đang có rồi ra sẽ có;
Chuyện đã làm tất cũng phải làm.
Khổ đau lắm vì chưng đa hiểu biết;
Phiền muộn nhiều bởi lẽ lắm khôn ngoan.

Kìa ai:
Thâu gom ngà ngọc;
Tích cóp bạc vàng.
Nhất hô thiên ứng;
Duy lệnh bá cung.

Gác tía lầu son, đất đai cuồng chân ngựa chạy, dinh kho chục đội quân canh, Ngoài ngõ lao xao kẻ đưa người đón;
Nhà cao cửa rộng, đồng ruộng thẳng cánh cò bay, chuồng trại trăm đàn gia súc, trong nhà nườm nượp đầy tớ gia nhân.
Sáo lộng tiêu hòa, rộn rã sân rồng cổng phượng;
Ăn sung mặc sướng, nghỉ ngơi gối gấm màn loan.

Hay chăng?
Ảo ảnh ảo ảnh y ảo ảnh!
Phù vân phù vân tất phù vân!
Một thời sinh tử - khóc cười – yêu ghét;
Mấy cuộc gieo trồng - hòa chiến - lượm quăng?

Lợi lộc chứ kẻ bo bo giữ của?
Vẻ vang gì người chằm chặp ôm danh?
Đứa khờ khạo ngây ngô, sự nhung nhớ đâu hằn dấu tích;
Người tài cao trí thượng, điều lãng quên mất vết thời gian.

Chẳng giữ được lại ra công tốn sức;
Không lưu tồn sao tổn trí hao tâm?
Dưới vầng dương, là bóng ngựa qua khe sớm biến;
Trên mặt đất, chỉ dã tràng xe cát mau tan.

Hăm he thả mồi bắt bóng;
Công cốc giật quýt dành cam.
Biển bốc hơi thì bay lên tụ hợp;
Mây đầy nước lại đổ xuống tràn lan.

Vậy nên:
Trừ khử đớn đau ngoài xác;
Đẩy lui phiền muộn nội tâm.
Chuỗi tuổi già đằng đẵng dài lâu, đừng não nề khi đã xế;
Đời thanh trẻ vụt qua thoáng chốc, Cứ vui hưởng lúc còn xuân.
Công trình bởi Chúa tạo, chẳng biết lúc nào, vậy sáng sáng cần đi gieo chăm chỉ;
Thành quả do Trời ban, nào hay thời điểm, nên chiều chiều cứ đứng cấy chuyên cần.

Lục lọi chút bạc tiền, đôi ba người hãy giúp;
Sớt chia niêu cơm bánh, vài bốn kẻ cùng ăn.
Chớ chờ lúc cuối cùng gõ cửa;
Đừng đợi khi kết thúc sang thăm.
Còn chi nữa lúc mặt trời mờ ánh sáng;
Có gì chăng khi tinh tú lặn tối tăm.

Vì ngày ấy:
Thiếu nữ tinh anh, giờ đã run tay mờ mắt;
Chàng trai vạm vỡ, nay thành khụy gối sụm chân.
Đường sinh bỗng nhiên khép lối;
Cửa tử thoáng chốc mở toang.
Tất cả đâu tồn tại;
Mọi điều sẽ lặng câm.
Ảo ảnh - ảo ảnh!
Phù vân – phù vân!
………..
Lạy chúa Trời! Xin đổ mưa thiêng quyền phép!
Tâu Thượng đế! Hãy ban gió thánh chí nhân…

Bùi Nghiệp



Tiếng chim gù gù

Khi bắt đầu chú ý đến tiếng “gù gù” từ lầu nhà đối diện thì cũng là lúc tôi nhận thấy mình đã quen với loại tiếng chim gáy đó từ lâu rồi, dẫu không xác định được thời điểm một cách rõ rệt. Cứ mỗi sớm, khi tôi ăn sáng, tiếng “gù gù” lại đều đặn vang lên như chiếc đồng hồ mang tính sinh học. Chiều về, chuẩn bị tắm rửa, tôi lại nghe điệp khúc “gù gù” ấy, tuy đơn điệu mà không gây nhàm chán. 

Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Một đứa trẻ độ tuổi lớp Hai luôn tỏ vẻ chăm chút con chim. Hình như không có ai để nói chuyện nên nó thường nói chuyện với con chim như một người bạn thân. Ngôn ngữ nó đơn sơ và chân tình. Mà cũng chưa hẳn vậy, bởi lẽ nó là con nhà giàu, hẳn là nó có điều kiện thuận lợi để đi chơi đây đó kia mà? Hay là nó thương “kiếp chim trong lồng”? Quả đúng vậy. Một lần tôi nghe nó nói: “Chim cu nè, Bi muốn thả bạn ra chơi với Bi lắm, nhưng Bi sợ chim cu bay mất. Thôi ráng ở trong lồng vậy nghe!”

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

LẠNH

Ảnh minh họa (internet)
Thằng bé đứng xuyên cái nhìn vào trong nhà. Người đàn ông và người đàn bà đang khua múa, lớn tiếng với nhau. Đứa bé trạc tuổi nó cách đây 5 năm đang đầm đìa nước mắt ở một góc nhà. Căn nhà có người mà nhìn như nhà bỏ hoang, có điều gì đó cô quạnh, trống trải, hoang vu… 

Sáng hôm ấy, ba mẹ nó đã lớn tiếng làm nó thức giấc. Cứ tưởng ba mẹ bàn chuyện làm ăn, nó lại ngủ thiếp đi. Cảnh êm ấm của gia đình những năm tháng qua đã đưa nó vào giấc mơ thật đẹp, đẹp như cổ tích, hạnh phúc tuyệt vời biết bao! 

Bừng tỉnh, cảm giác ớn lạnh vây quanh nó. Căn nhà không rộng lắm mà bỗng trở nên rộng rãi khác thường. Hoang vắng. Nó nhẹ bước chân đi khắp nhà. Ba mẹ đi làm sao không đánh thức nó dậy? Nó chợt nghĩ vậy. 
Có tiếng động trong căn phòng nhỏ phía cuối nhà khiến nó nổi da gà. Nó nhớ lại những câu chuyện liêu trai đã nghe mẹ kể, nó đè nén tiếng khóc và úp mặt vào tường, tấm tức… 

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Đèn ông sao

Ảnh internet
Con nít đứa nào chẳng thích đèn ông sao, riêng mình thì mê tít. Đối với mình đèn ông sao có cái gì rất thần bí. Ngọn đèn nhỏ le lói tỏa ánh sáng mờ ảo phía sau lớp giấy bóng màu mới bí hiểm làm sao. 

Mê đến nỗi năm sáu tuổi một đêm nằm chiêm bao thấy mình ngồi khóc ti tỉ. Bụt hiện ra, nói vì sao con khóc. Mình nói con thích đèn ông sao. Bụt phẩy tay một phát, cả ngàn đèn ông sao bỗng đổ về bay lượn quanh mình. Mình sướng ngất hét lên, vùng chạy ra khỏi nhà, vừa chạy vừa hét a a a, đèn ông sao đèn ông sao. 

Ba mạ mình sợ hết hồn, tưởng là mình mắc bệnh mộng du. Anh Huy chaỵ đuổi theo chụp cổ lôi vào nhà, nói mi chạy đi mô. Mình tẽn tò cười trừ, nói em mơ thấy đèn sao. Cả nhà mình cười rũ, mạ mình cũng cười nhưng mình nhác thấy bà lén chùi nước mắt. 

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

LỜI CỨU ĐỘ

(Gia. 21b. 22. 27)

“Anh em hãy khiêm tốn đón nhận lời đã được gieo vào lòng anh em; lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em. (c 21b.)
“Anh em hãy đem Lời ấy ra thực hành, chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính mình. (c 22.)
“Lòng đạo đức tinh tuyền và không tỳ ố trước mặt Thiên Chúa Cha, là thăm viếng cô nhi quả phụ lâm cảnh gian truân, và giữ mình cho khỏi mọi vết nhơ của thế gian.” (c 27.)

Lạy Chúa, bấy nhiêu điều đủ cắn xé lòng con,
vì con đã tự lừa dối chính con và người khác,
và con đã chẳng cố gắng sống tinh tuyền,
tránh né viếng thăm kẻ đau khổ cô thân,
dây mình vào sự nhơ nhớp của thế gian,
giao du với hạng lắm bạc nhiều tiền.

Lạy Chúa xin cho con biết khiêm tốn quay về
đón nhận lời đã được gieo vào lòng con.

Lm. Vinh Sơn Phạm Trung Thành, dcct.
Chúa nhật 22 B
02/09/2012

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

ĂN KHẾ TRẢ VÀNG

Giê-su yêu dấu, 

Trưa nay, sau khi dự lễ Bổn mạng Thánh Nữ Monica nhà chị bạn, con vội vội vàng vàng về để gặp khách hàng đến kỳ đóng phí Bảo Hiểm Nhân Thọ Prudential, khách đã gọi con lúc sáng sớm. Thường buổi chiều thứ hai con đọc sách trong nhà thờ, con ít đi đâu xa, hoặc đi vào buổi sáng, con sợ về không kịp để đọc… Bởi vậy trưa nay con phải đi thật sớm mới kịp về nhà, còn tắm rửa chuẩn bị đến với Chúa trong sự thanh thản, thì lời đọc mới đưa vào tâm hồn người nghe được… 

Giê-su ơi, giờ này 15 giờ 30, con chưa giải quyết xong việc gì hết, con bất an quá Giê-su ơi, chắc con trễ hẹn với Giê-su chiều nay rồi, con tính sao đây Giê-su?... Con điện về nhà thờ, xin phép ông trùm nhờ người đọc sách dùm con, ông đồng ý… nhưng con phải đi lễ Thánh Monica… 

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Nắng vẫn hanh vàng

Nghe tiếng chó sủa, thằng bé vội chạy ra. Một thiếu phụ trạc ngoài 30 đang dáo dác trước cổng. Thấy bóng người, thiếu phụ ngoắc tay gọi để hỏi thăm. Đúng nhà ông Thi. Chị tìm cả tuần nay chứ ít gì. Thằng bé lên mười nhanh nhẹn chạy vào. Ông Thi chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngước mắt nhìn qua cặp kính. Thiếu phụ lặng trân hồi lâu mới xếp thành câu nói. Thi ơi! Anh đó sao? Mười lăm năm trôi qua nhanh như một giấc ngủ ngắn. Anh già nhiều và gầy rộc vậy ư? Ông trầm giọng: 

- Phải cô Trầm không? 
- Dạ, em đây. 

Gỡ cặp kính xuống, ông thong thả cười: 

- Cô về hồi nào vậy? 
- Em về mười ngày rồi. 

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

BỎ THẦY CON BIẾT ĐẾN VỚI AI ?

(Ga. 6, 54a. 60 – 69)

“Bỏ Thầy con biết đến với ai ?
 Thầy mới có những lời đem lại sự sống”

 (c. 68)

Có thật Thầy là Đấng con phải theo,
hay chỉ là câu nói đầu môi chót lưỡi,
có thật Thầy là Đấng phải tìm kiếm,
hay chỉ là những lời dệt gấm thêu hoa ?

Một ngày con dành bao nhiêu giờ cho Chúa,
danh mục điện thoại của con gồm những ai,
đâu là địa chỉ con hay tìm viếng,
câu chuyện hàng ngày con hay nói cái gì ?

Lm. Vinh Sơn Phạm Trung Thành, dcct.
Chúa nhật 21 TN. B.

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

CON BIẾT ĐẾN VỚI AI?

Giê-Su ơi, 

Ngày xưa người Do Thái đi theo Giê-su, họ chứng kiến bao nhiêu phép lạ Người làm, họ tin tuyệt đối rằng Người chính là Đấng Cứu Thế đến cứu dân tộc Do Thái. Niềm tin của họ mạnh mẽ đến nỗi khi Đức Giêsu trốn đi, họ vẫn đuổi theo sát nút, họ xuống thuyền đi Ca-phac-na-um tìm Người. Nhưng khi họ nghe Đức Giê-su bảo: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời”, đám đông đã bỏ Chúa và một số môn đệ cũng bỏ Chúa mà đi…. 

Giê-su yêu kính, ngày hôm nay chúng con cũng chẳng khác chi các môn đệ của Ngài, biết bao nhiêu người đã theo đạo, đã chịu Phép Rửa mà họ vẫn bỏ một cách ngon lành, vì họ không còn tin vào Chúa nữa! Không tin thì làm sao thấu hiểu được mầu nhiệm của Ngài “Đây là mầu nhiệm đức tin”, lời của Linh mục đọc lúc truyền phép Thánh Thể. Thử hỏi có bao nhiêu người cảm nghiệm được điều đó? Như con đây hay bị lo ra chia trí, đến nỗi con phải kêu xin Ngài mỗi lần đến dự lễ…

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

BẾN XƯA

Cha yêu dấu, 

Thấm thoát đã hai mươi năm con mới trở về đây để nhìn lại quãng đường của mười chín năm về trước, với bao kỷ niệm thân thương … 

“Lối xưa , bến cũ con về . 
Với bao kỷ niệm con hằng khắc ghi. 
Vì đâu con phải ra đi? 
Nếu không con lại mất đi Tình Ngài. 
Tình yêu Cha vẫn đoái hoài. 
Yêu con Cha mãi miệt mài đỡ nâng. 
Tình Cha luôn bảo kết thân. 
Những ai Cha chọn… xin vâng lời Ngài” 

Cha ơi, nhớ hồi con mới ra trường đầu năm 1973 con được vào cư xá bệnh viện để ở, nơi đây đã giúp con lớn lên từng ngày trong cung cách phục vụ người bệnh và chính nơi đây Cha đã dẫn đưa con gặp được Con của Ngài trong sự lén lút, dè chừng (1975). Mỗi chiều sau giờ làm việc, con nhanh nhanh chạy xe đạp đến DCCT để phụ lớp học với Cha Henri, con cũng không để ý sự theo dõi của lãnh đạo, con cứ lầm lủi bước đi theo Ngài trong sự phó thác trọn vẹn. Con cám ơn Cha đã thương con rất nhiều trong giai đoạn cực kỳ khó khăn ấy.

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

ĐIỂM HẸN GIÊ-SU

Giê-su yêu dấu, 

Chiều nay rước lễ xong con xuống hàng ghế cuối để cám ơn về những ân ban mà Ngài đã thương gởi đến cho con. Con cũng cầu nguyện cho ba em được nhận Bí Tích Rửa tội và Thêm sức hôm qua. Nhìn các bạn đi lễ, tuy không đông như các nhà thờ khác, nhưng đều đặn mỗi ngày chỉ ngần ấy người, đa số là người lớn tuổi, bên nam le te có mấy người. 

Cám ơn Giê-su đã chọn cho con chốn ở gần nhà thờ, gần chợ, gần bệnh viện, gần tuyến xe về miền Tây, quê của con. Ngày xưa con xin Giê-su một căn nhà nho nhỏ với những điều kiện ấy, giờ nhìn lại y như rằng và thỉnh thoảng con nhớ đến và hằng cảm tạ ơn Ngài.

Gói Ô-mai

Không mấy ai thèm để ý tên thật của cô bé có mái tóc ngắn mà người ta chỉ biết đó là Ô Mai, cũng không mấy ai nhắc đến tên “cúng cơm” của cô bé có mái tóc dài mà người ta chỉ nhớ đó là Bồ Câu. Riết thành quen, như nickname thời @ vậy. 

Cô bé tóc ngắn là con nhà giàu, vừa học giỏi vừa… đẹp gái. Cô bé tóc dài là con nhà nghèo nhưng cũng học giỏi và xinh xắn. Khó tin mà có thật. Cả hai đều dễ thương và hiền thục, hiền như… (khó mà ví được), ừ, hiền như… bồ câu vậy đó. Nếu phải chọn một trong hai làm hoa khôi của trường thì không phải dễ. Khác gì Thúy Vân và Thúy Kiều, không “mười phân vẹn mười” thì cũng “chín phân rưỡi” chứ chẳng ngoa. Cả hai lại hòa hợp tâm tính, một điều hiếm thấy xưa nay. 

Bồ Câu tần ngần nhìn tấm thiệp sinh nhật. Chiều mai, 17 giờ. Thời gian ngắn dần. Bồ Câu đắn đo mãi. Bạn bè đều là con nhà khá giả thì hẳn quà sẽ là những thứ giá trị gấp nhiều lần của Bồ Câu. Tặng bạn món quà giá trị vật chất thì hoàn cảnh không cho phép, mà tặng món quà thường thì… 
– Chị Hai ơi, mẹ dặn chị chuẩn bị đồ để sáng mai về quê đó. 

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

DÂNG LỜI CẢM TẠ (TIẾP THEO)

Lạy Chúa Giê-su, 

“Xin chân thành cảm tạ, tình thương Chúa thắng oai khiên. Xin chân thành cảm mến, hồng ân Chúa thắng nguy nan. Ca tụng danh Chúa bao lẫy lừng, xin chân thành cảm tạ. Cho toàn dân sống trong tình thương, xin chân thành cảm mến…” 

Giê-su ơi, Ngài không để con bị thất nghiệp, Ngài tạo cho con có công ăn việc làm từ sáng sớm cho đến lúc về khuya. Vậy mà con không thấy mệt, còn trẻ và khỏe hơn lúc chưa về hưu nữa là khác. Bởi vậy người tin Chúa thường hay nói: theo Chúa không có tuổi hưu, được việc làm hoài nếu ta biết đón nhận trong niềm tin và phó thác. 



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks