ngày tháng năm

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Dấu Đinh trong Đôi Mắt…

Nguyễn Kim Ngọc
(cảm tác theo bài viết cùng tên của MBC)


Thuở lên 10, lén đi hôn chân Chúa
Biết Chúa là ai ? chỉ thèm nắm bỏng thôi
Lết lết, quì quì, lấm lét tuổi thơ ơi
Có dáng một người, chết cong queo, ghê quá !
Thấy người ấy: máu me, nghiêng đầu, quẹo cổ
Mấy lỗ đinh thơm nức mùi dầu
Trái tim tuổi thơ, thổn thức, hôn Chúa lần đầu
Thấy sờ sợ, thương thương và vương vấn
Có ông Chúa nào chết chi mà tơi tả !
Thương tích đầm đìa, máu me, nghe hơi lạ !
Rồi tuổi thơ nào cũng vụt chóng qua mau

Mười mấy năm sau, như một phép mầu
Ông Chúa thuở nào bỗng xót thương dang tay rộng mở
Đón người con nhỏ lén hôn chân Chúa thuở xa xưa
Ban ơn thánh, ngàn cảm mến, nói sao cho vừa
Để mỗi năm được hôn chân Chúa thật thênh thang
Và những tưởng mình đã sống thiên đàng
Có chút vênh vang, thấy mình đã rất ngoan

Rồi một chiều ngày thứ Sáu năm nay
Đến ngồi chờ tại một phòng khám nhỏ
Bỗng thấy bao người ngồi khép nép co ro
Bao vết đinh đâm thấu suốt cuộc đời
Tang thương quá, chỉ còn giọt nước mắt chơi vơi
Bơ vơ qua, giữa giòng đời oan nghiệt

Ôi Chúa ơi ! con tưởng mình đã rất là oanh liệt
Sáng, tối, cầu kinh, đi lễ, đi thờ
Nhưng sống dửng dưng, tim đã rất ơ hờ
Giữa những mảnh đời đau thương vụn vỡ ở chung quanh

Nhưng hôm nay, con chợt thấy Chúa nhân lành
Đang co quắp, gầy gò, ngồi sát cạnh bên con
Con muốn run lên, hôn chân Chúa như hồi còn thơ dại
Nhưng không phải nụ hôn lên tượng Chúa với vòng gai
Nhưng là những vết thương nơi người anh em sầu khổ

Chúa ơi xin giúp con đừng "sống đạo nhà thờ"
Biết noi gương Chúa, sống trọn vẹn, đừng mộng mơ

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Dấu đinh trong đôi mắt...

Mẩu Bút Chì

Hơn ba mươi năm trước, tôi lên mười. Vì hiếu kỳ, tôi mon men, lọ dọ theo chân đám bạn Công Giáo vào nhà thờ hôn chân Chúa, và cũng là để được nhón một nắm bỏng nếp. Tôi nhìn ngang, ngó dọc, nhướng mắt vào cỗ áo quan nhìn "ông Chúa" nằm quẹo cổ, mắt nhắm nghiền, đầu đội vòng gai, máu me bê bết. Tôi hồi hộp, lóng tai nghe người ta gẫm đàng Thánh Giá. Rồi cũng xếp hàng, cũng quỳ gối. Có cái gì đó linh thiêng chạm vào lòng tôi. Quỳ trước đôi bàn chân tẩm đầy dầu thơm, tim tôi đập loạn xạ. Bắt chước người ta hôn vào lỗ đinh sâu hoắm đầy vết máu, tôi rợn cả người. Lấy được một nắm bỏng, mà sao lòng tôi chẳng vui. Thế là cả ngày hôm ấy, tôi cứ mãi nghĩ ngợi về "ông Chúa": làm Chúa gì mà tội quá!...

Mười lăm năm sau,"ông Chúa" ấy thương xót tôi, nhớ đến tôi và tôi được ơn trở lại. Thế là hằng năm, tôi đường đường chính chính đi hôn chân Chúa. Tôi ở lại trong nhà thờ hằng giờ, có khi ngắm hết mười bốn chặng đàng Thánh Giá cũng chưa muốn ra. Những người quen biết đều khen tôi sốt sắng, mộ đạo. Tôi vui lắm. Tất cả diễn ra với tôi rất đều đặn, nhịp nhàng. Tôi thấy mình đạo đức và đẹp lòng Chúa.

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

CHÚA KHÓC !

J. Chuyên 

Hôm nay, ta cùng chứng kiến, một hình ảnh rất hiếm trong Tin Mừng: CHÚA KHÓC !

Chúa khóc trước mộ phần người bạn thiết Nazaro, Chúa khóc vì cảm thương nỗi đau quá lớn của hai chị em Matta và Maria vừa mất đi người em trai duy nhất cùa gia đình. . 

……. Và chắc rằng, giờ đây Ngài vẫn đang khóc. 

Khóc vì nhân loại sao còn mãi lỗi lầm. Khóc vì loài người sao vẫn mãi vô tâm. Khóc vì nhân trần rối ren, thác loạn! Khóc vì hận thù mỗi ngày thêm khốc liệt, khóc vì chiến tranh hủy diệt khắp nơi trên thế giới. Khóc thương vùng đất Paletina quê hương trần thế của Ngài, trải dài suốt bao thế kỷ, cho đến nay vẫn chưa thể hòa giải hận thù, chưa có một ngày được sống tự do trong hòa bình thực sự. Và mỗi ngày có biết bao sinh linh vô tội phải gục chết vì bom đạn chiến tranh, đau đớn hơn chính con người lại nhân danh Thiên Chúa đẻ giết nhau! Nguy hiểm nhất coi giết người như một chuyện bình thường rồi trở thành như thói quen dẫn đến mất dần cảm thức về tội, như lời Đức Thánh Cha Benedicto XVI đã từng nói. Chính vì thế, Chúa vẫn còn mãi mãi âm thầm rơi lệ.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Bối cảnh xã hội của gia đình Việt Nam với những thử thách và cám dỗ

Chúa Nhật I Mùa Chay A - 2014

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn
Nguồn HKK 

Lời mở

Trong Mùa Chay Thánh năm 2014 này, chúng ta được mời gọi suy niệm và sống theo chủ đề “tân Phúc Âm hoá Gia đình” do Hội đồng Giám mục Việt Nam đề nghị. Đức Thánh Cha Phanxicô mới gửi một thư mục vụ cho các gia đình vào ngày 25/2/2014 vừa qua mời gọi tín hữu quan tâm đến gia đình. Vào tháng 10 năm nay, Giáo Hội toàn cầu sẽ tổ chức một thượng hội đồng giám mục thế giới ngoại lệ ở Rôma để bàn về “Các thách đố mục vụ về gia đình trong bối cảnh của việc loan báo Tin Mừng”. Rồi ngày Quốc tế gia đình tại Philadelphia, Hoa Kỳ, vào tháng 9/2015 và tháng 10/2015 cũng sẽ có một thượng hội đồng giám mục thế giới thường lệ bàn về gia đình.

Như thế chúng ta thấy Giáo Hội quan tâm rất nhiều đến gia đình vì gia đình là nền tảng của xã hội, và mỗi gia đình giống như một tế bào xây dựng nên toàn thân là Giáo Hội, là cộng đồng dân tộc, là toàn thể nhân loại. Nền tảng có vững chắc, tế bào có mạnh khoẻ thì chúng ta mới hy vọng gia đình đó ổn định và bền vững.

Hôm nay, tuần I mùa Chay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về bối cảnh xã hội của gia đình Việt Nam với những thử thách và cám dỗ trong việc Phúc Âm hoá gia đình.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2014 CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

Vatican ngày 26 tháng 12 năm 2013
Lễ Thánh Têphanô, Phó Tế và Vị Tử Đạo Tiên khởi
PHANXICÔ

Đan Quang Tâm dịch

Ngài đã trở nên nghèo khó
để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có
(x. 2 Cr 8,9)

Anh Chị Em thân mến,

Mùa Chay đến gần, tôi muốn cung hiến anh chị em một vài suy tư giúp anh chị em trên con đường hoán cải cá nhân và cộng đồng. Những tư tưởng này được lấy cảm hứng từ lời Thánh Phaolô: “Quả thật, anh em biết Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2 Cr 8,9). Vị Tông Đồ viết thư cho các Kitô hữu Corintô để khuyến khích họ quảng đại trong việc giúp đỡ các tín hữu Giêrusalem đang túng thiếu. Các lời này của Thánh Phaolô có ý nghĩa gì cho các Kitô hữu chúng ta ngày nay? Lời mời gọi trở nên nghèo khó này, sống nghèo khó theo Phúc Âm, có ý nghĩa gì đối với chúng ta ngày nay?

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Đức Giêsu Kitô chịu chết

Hành khất Kitô

Lời mở

Trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, chúng ta được mời gọi suy niệm đôi nét chính yếu về cái chết của Chúa Giêsu. Chúng ta có thể tóm tắt vài điểm cơ bản sau đây:

Lời tuyên xưng trong Kinh Tin Kính: “Người chịu đóng đinh vào thập giá vì chúng ta, thời quan Phongxiô Philatô. Người chịu khổ hình và mai táng”: là đặc điểm của niềm tin Kitô giáo so với các tôn giáo khác. Các tôn giáo khác thường chỉ muốn suy tôn vị Sáng lập tôn giáo trong ánh hào quang còn Kitô giáo lại hãnh diện nói về cái chết bi thảm của Đức Giêsu.

Cái chết của Đức Giêsu vừa là một sự kiện lịch sử vừa là một mầu nhiệm nên cần khám phá bằng lý trí dưới ánh sáng đức tin. Việc khám phá này cần thực hiện liên tục trong đời sống chứ không phải một lần là được. Mỗi lần cố gắng là chúng ta luôn khám phá ra những điểm mới và có những bước tiến mới trong đời sống.

Cái chết này gắn bó với cuộc sống lại như một biến cố duy nhất giống như hai mặt của một thực tế (x.1Cr 15; 1Ts 4,14; 1Pr 3,18). Nếu chỉ quên đi một mặt, ta sẽ không thể nhận thức và sống đúng mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô: hoặc bi quan về cái chết hoặc ảo tưởng về cuộc sống lại.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Một bản Hiến Pháp không chống Trời, cũng chẳng chống người.

"Ngoài những đóng góp thông thường như gọi điện thoại, gửi kiến nghị, hoặc tích cực tham gia các buổi học tập do các cơ quan hữu trách tổ chức... người Kitô hữu chúng ta còn có những cách nào khác? Đó là những buổi học tập đào sâu giáo huấn của Giáo Hội về các vấn đề xã hội. Đó là những hy sinh hãm mình, những lời cầu nguyện thiết tha. Cầu nguyện riêng. Cầu nguyện chung."


Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Đức tin là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa

Bài giảng lớp Kitô học

Tĩnh Tâm Mùa Chay Năm đức Tin 
Hành trình Đức Tin 

Lời giới thiệu 

Đức tin là sự đáp lại thích đáng của con người đối với lời mời gọi của Thiên Chúa, là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa, cụ thể là Đức Giêsu Kitô và bước theo Người (x. GLHTCG, số 142, 151). 

Nhân dịp tĩnh tâm Mùa Chay của Năm Đức Tin, chúng ta được mời gọi nhìn lại đức tin của mình để tìm hiểu thêm đức tin là gì, sống đức tin và truyền đức tin đó cho người khác như thế nào. 

Cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người hành khất Bartimê qua bài Tin Mừng Mc 10,46-52 như muốn diễn tả từng chi tiết cuộc gặp gỡ đức tin này có những yếu tố cụ thể nào để gợi ý cho cuộc gặp gỡ của chúng ta. 

Trong tuần tĩnh tâm này, chúng ta dành: 

- Ngày đầu tiên: Tìm hiểu đức tin là cuộc gặp gỡ giữa con người với Thiên Chúa. 
- Ngày thứ hai: Tìm hiểu cuộc gặp gỡ đức tin cụ thể giữa Chúa Giêsu và Bartimê. 
- Ngày thứ ba: Bước theo Đức Giêsu Kitô để truyền bá đức tin 

---o0o--- 

Hành Khất Kitô 

Lời mở 

Năm Thánh Đức Tin bắt đầu từ tháng 10/2012 để mời gọi Kitô hữu Công giáo chúng ta nhìn lại đức tin của mình, sống đức tin đó và truyền đức tin đó cho người khác. 

Nhưng đức tin là gì, nó đến từ đâu và phát triển như thế nào? 

Có nhiều sách viết về đức tin và định nghĩa đức tin, nhưng hôm nay chúng ta muốn dành ít phút để tìm hiểu đức tin cách đơn giản như là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người như Chúa gặp Abraham (x. St 12,1-5; Rm 4,16) hay Chúa Giêsu gặp gỡ nhiều người và chữa lành họ vì họ có đức tin (x. Mt 9,22; Mc 4,40; 10,52; 11,22; Lc 7,50; 17,19; 18;42…) 

1. Đức tin là gì? 

Cuộc gặp gỡ nào cũng có 2 thành phần: người đến gặp và người được gặp. Thiên Chúa là người đến gặp và con người gặp được Ngài. Thiếu 1 thành phần thì không thể có đức tin. 

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Cuộc chiến đấu thiêng liêng

Bài giảng lớp Kitô học - Chúa Nhật I MC - C
Lm Anton Nguyễn Ngọc Sơn, HKK

Lời mở

Giáo Hội mời gọi chúng ta bước vào 40 ngày Chay Thánh như một thời gian tập luyện thiêng liêng, mà chúng ta gọi là linh thao, để có thể bắt chước Chúa Giêsu chiến đấu trước khi kết hợp với Người trong mầu nhiệm Vượt Qua. Bài Tin Mừng (x. Lc 4,1-13) tuần I Mùa Chay giới thiệu Chúa Giêsu ăn chay, chịu ma quỷ cám dỗ để giúp ta có thể vừa làm chủ được bản thân mình, vừa chiến đấu chống lại các thế lực thù địch với chương trình cứu độ muôn loài.

Chính vì thế, chúng ta cùng suy niệm về cuộc chiến đấu thiêng liêng này trong đời tín hữu.

1. Những lầm tưởng về đời Kitô hữu

Nhiều tín hữu, dù đã theo đạo lâu năm, chứ chưa nói đến người mới theo đạo, vẫn lầm tưởng rất tai hại về một số điểm của đời Kitô hữu khiến họ không cảm nghiệm được sự bình an, hạnh phúc thật sự và cũng chưa sử dụng và phát huy được ơn Chúa ban cách hiệu quả.

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Ma-đa-lê-na


Bên mộ huyệt tôi xé lòng đứng khóc:
Đấng-Yêu-Thương đã chết hôm qua.
Cuối đầu tuyệt vọng bơ phờ tóc,
Nước trời cao có thật đến cùng hoa?

Tôi tưởng rằng tôi chẳng xa Người
Đau thương Người chịu chết giữa trời
Bao lần âu yếm tôi chiêm ngưỡng
Dáng nhân từ rảo bước nói tin vui…

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Giọt nước mắt



Ai sinh ra cũng khóc. Đứa bé khóc được là thân nhân vui mừng, đứa bé không khóc thì thân nhân… lo. Vậy khóc là “tín hiệu tốt” chứ không phải là cười.

Rồi khôn lớn dần, trong cuộc sống, ai cũng đã từng hơn một lần rưng rưng nước mắt hoặc đầm đìa nước mắt. Mà nói đến nước mắt là nói đến trạng thái khóc. Thường thì khóc là thể hiện tâm trạng buồn. Nhưng cũng có thể khóc vì vui, như thi hào Nguyễn Công Trứ mô tả: “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”. Buồn mà lại cười, đó là lúc người ta quá buồn, buồn muốn phát điên, buồn muốn khóc, và rồi khóc đến cạn nước mắt. Có thể đó là “cái bí ẩn” trong cách nói của người Việt Nam thường nói: “Buồn cười quá!”.

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Chữ Yêu


(Thứ Năm Tuần Thánh, năm B)


Xưa nay, từ cổ chí kim, chưa có một định nghĩa nào về tình yêu trọn vẹn nhất khiến người ta thỏa mãn. Chữ Yêu rất đơn giản mà cũng rất nhiêu khê. Chỉ có một tình yêu đích thực nhưng được nhìn với nhiều lăng kính, mỗi người yêu mỗi cách và mức độ cũng rất khác nhau. Nói chung, yêu là CHO nhiều hơn NHẬN, yêu đến quên mình, đó mới là Tình Yêu chân chính. Việt Nam có chuyện tình Đồi Thông Hai Mộ và chuyện tình Lan và Điệp, còn Tây phương có chuyện tình Romeo và Juliette. Những chuyện tình thật lãng mạn và đẹp nhưng cũng đầy chất bi thương!

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Thời giờ đã gần đến !


Mùa Chay về. Tiếp theo là Tuần Thánh và mùa Phục Sinh. Đây là Mùa Hồng Ân, là Mùa Cứu Độ. Bạn đã xưng tội chưa? Có vẻ như không thể mùa Chay nào cũng trọn vẹn nếu không xưng tội. Nhiều nơi thường xuyên có giải tội, nhất là vào mùa Chay. Xưng tội và rước lễ trong mùa Chay cũng là giáo luật: “Xưng tội trong một năm ít là một lần” và “rước Mình Thánh Chúa mùa Phục Sinh”.
Kinh thánh xác định: “Dù tội đỏ như son cũng ra trắng như tuyết, dù như vải điều thẫm cũng hoá trắng như bông” (Is 1:18).
Có nhiều lý do khiến người ta trì hoãn hoặc từ chối xưng tội. Có lẽ đây là vài lý do phổ biến:

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Tâm sự với ông Giuđa


Thưa ông Giuđa,

Cứ mỗi lần Tuần Thánh về, thiết tưởng ông là người khổ tâm nhất vì ông bị mọi người chĩa đủ thứ “mũi dùi” vào một mình ông với những ánh mắt “sắc như dao cau”, đầy căm phẫn hơn là cảm thông. Cái định kiến và cách nhìn đầy “ác ý” ấy của mọi người đã và đang khiến ông luôn bị xét đoán rất nghiêm khắc từ hơn 2000 năm qua rồi, chứ chưa cần Chúa xét xử ông đâu. Thật là tội nghiệp ông quá!
Chắc hẳn ông cũng bị lương tâm cắn rứt nhiều lắm. Ông ray rứt vì ông đã dùng nụ hôn (ngôn ngữ yêu thương) để “chỉ điểm” và bán chính Thầy mình để có tiền xài. Hậu thế chỉ nhìn “gần” như thế, chứ người thời nay “bán” Chúa còn tinh vi hơn mà người ta vẫn tưởng mình chân chính.

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

Tự do trong sự vâng phục ý Thiên Chúa

Chúa Nhật Lễ Lá B 
Tin mừng rước kiệu Mc11: 1-10 (or John 12: 12-16) 
Is 50: 4-7; Pl 2: 6-11; Mc 14:1- 15:47 

Lm. Jude Siciliano, OP. 
Học Viện Đaminh Gò Vấp chuyển ngữ. 

Thưa quý vị, 

Đức Giêsu không phải là người đầu tiên vào thành Giêrusalem cùng với sự chào đón nồng nhiệt và uy nghi. Khi chiến thắng trở về, ông Giuđa Macabê đã có hai lần vào thành (1 Mcb 4,19-25; 5,45-54). Ông Simon, anh ông Giuđa, cũng được dân chúng reo hò, hát mừng tán dương và vẫy chào bằng những cành lá cọ (1 Mcb 13,49-51). Có ít nhất 12 lối vào thành Giêrusalem dành cho các anh hùng chính trị và quân đội. 

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Màu TÍM, sắc TRẮNG

Suốt 40 ngày Mùa Chay bao trùm màu tím. Màu tím là màu buồn, nhưng không buồn não nề như màu đen. Màu tím Mùa Chay là tím ăn năn, tím sám hối, tím đền tội, tím chờ đợi, tím khao khát, tím chung thủy, tím thánh thiện.
Tam Nhật Vượt Qua mang 3 sắc màu: Vui, Thương, Mừng. Từ chiều tối Thứ Năm Tuần Thánh tới đêm Thứ Bảy Tuần Thánh, màu tím “sẫm” hơn và mặc vẻ trầm buồn, cõi lòng vừa tĩnh vừa động.
Màu VUI – Chúng ta thật vui mừng và hạnh phúc biết bao vì Chúa Giêsu có cách kỳ diệu để thực hiện đúng lời hứa của Ngài: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20). Đó là Ngài đã thiết lập Bí tích Thánh Thể khi cùng các môn đệ ăn Tiệc Vượt Qua, bữa ăn cuối cùng của đời Ngài trên thế gian: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy. Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội” (Mt 26:26-28).

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Hành trình đau khổ


Chúa Nhật Lễ Lá, năm B
Người ta thường nói: “Khổ ải trần gian” hoặc “Đời là bể khổ”. Vâng, “biển khổ” chứ không phải “sông khổ” hoặc “ao khổ”. Điều đó cho thấy kiếp người không ngừng nối tiếp đau khổ, là một hành trình đau khổ triền miên. Có lẽ do vậy mà khi sinh ra không ai cười, ai cũng “cất tiếng khóc chào đời”. Biết chấp nhận thì có thể “hóa giải” đau khổ thành niềm vui, nếu không thì càng chồng chất thêm đau khổ mà thôi.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

MẦU NHIỆM KẺ PHẢN BỘI

Trình thuật rửa chân cho thấy có hai cách ứng xử khác nhau của con người trước hồng ân, thể hiện qua hành động của Giuđa và Phêrô. Ngay sau khi khuyên bảo hãy theo gương của Người, Đức Giêsu bắt đầu nói về Giuđa. Gioan bảo ta về điều này rằng Đức Giêsu cảm thấy tâm hồn xao xuyến và chứng thực: "Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy" (Ga 13,21). 




Gioan ba lần nói về Đức Giêsu cảm thấy tâm hồn “xao xuyến ": bên mồ Lazarô (11,33. 38), vào "Chủ nhật Lễ Lá" sau khi nói về hạt lúa mì chết đi trong một khung cảnh gợi nhớ đến Ghétsêmani (12,24–27), và lần cuối cùng ở đây. Đây là những giây phút Đức Giêsu chạm trán sự uy hùng của tử thần và cọ xát với quyền lực của bóng tối, mà nhiệm vụ của Người là vật lộn với nó và chiến thắng. Ta sẽ trở lại sự "xao xuyến" tâm hồn của Đức Giêsu khi ta xem xét đêm trải qua trên Núi Cây Dầu. 

Rửa chân


Rửa chân là bổn phận phục vụ và là công việc của tôi tớ (hoặc nô lệ). Ngày xưa, tôi tớ phải rửa chân cho chủ. Việt Nam không “lệ” rửa chân, nhưng tôi tớ lại phải khom lưng hoặc nằm xuống cho chủ bước qua.
Rửa chân là một cách phục vụ của tôi tớ. Chúa Giêsu là Thầy và là Chúa nhưng Ngài đã hạ mình để làm việc của tôi tớ mà rửa chân cho người khác, dù Ngài đã xác định: “Tôi tớ không trọng hơn chủ” (Ga 13:16a; Ga 15:20) và “kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi” (Ga 13:16b). Trước khi các Giáo hoàng ký các văn bản, truyền thống Giáo hội có “cách nói” khiêm nhường thật tuyệt vời: “Tôi tớ của các tôi tớ”.



/



Page

Blogger Tips and TricksLatest Tips And TricksBlogger Tricks