Mẩu Bút Chì
Cha ơi! Con có là gì, sao Cha thương con quá đỗi! Con có là gì, sao Cha cứ để mắt đến con!
Con chẳng thể hình dung ra Dung Mạo của Cha, bởi tất cả những gì con thấy, con biết trên thế gian này đều bất xứng, đều không thể làm chất liệu để con tưởng tượng ra hình ảnh của Cha. Nhưng điều kỳ lạ và kỳ diệu là con vẫn luôn cảm nhận được Tình Yêu của Cha bao bọc lấy con. Cha ôm con, hôn con, ánh mắt Cha nhìn con âu yếm và thương xót vô bờ...
Cha để con gặp gian nan như người ta "thử vàng trên lửa", nhưng Cha cứ chằm chặp xoa suýt nhìn con! Cha sợ con đau, Cha sợ con không chịu đựng nổi, Cha cho con hết dấu này đến dấu khác để con biết rằng Cha đang ở bên con, đang ẵm bế con trên tay. Con thương Cha quá! Con ước gì thân xác bụi tro mọn hèn này đừng bao giờ biết muộn phiền, lo lắng, để Cha không phải xót xa khi nhìn thấy con đau!

