Giê-su ơi,
Sắp hết Mùa Hồng
Ân của con rồi Giê-su!! Hôm Chúa nhật 25.3.12 con có dự buổi tĩnh tâm Mùa chay
của giới Y tế tại Trung Tâm Mục Vụ, với đề tài “Bác Ái trong sự thật” Cha nhắc
về cách phục vụ của chúng con trong ngành y tế, đối với các bệnh nhân như thế
nào? Lòng bác ái khởi đi từ Thiên Chúa, vì:
“Thiên Chúa là tình yêu”
Qua cung cách Chúa
rửa chân cho các môn đệ nói lên được nhiều điều. Ngài biểu lộ một tình yêu trọn
vẹn. Nhưng chẳng phải hết thảy các môn đệ Chúa là trung thành với Chúa cả
đâu!
Như chúng con
đây, trong tư tưởng lời nói việc làm, cách ứng xử, mối tương quan của chúng con
với đồng nghiệp, anh chị em xung quanh, nhất là bệnh nhân làm sao tránh khỏi sự
sai sót. Ngài biết rõ chúng con, như biết
rõ Giu-đa, Phê-rô. Biết vậy mà Ngài vẫn yêu thương, tạo mọi cơ hội, sẵn sàng
trao ban tình yêu của Ngài, như: “Tấm Bánh”
– “cái nhìn”. Cũng bằng cách ấy,
nhưng mỗi người đáp lại khác nhau. Như Giu-đa cầm lấy Bánh mà không biết hoán cải, còn Phê-rô nhận thấy ánh mắt Chúa nhìn ông và ông ra ngoài khóc lóc ăn năn…
Cha cũng nói lên
bệnh “Tâm thần phân liệt” của người
công giáo. Đời sống ở nhà thờ khác hẳn đời sống ngoài xã hội, không sống thực
với Lời Chúa dạy.
Thật vây, đời
sống căn bản người công giáo là tâm điểm của cuộc sống, chúng con
phải đi từ Đức Giêsu, để tình yêu của Ngài dành cho nhân loại
sẽ trở thành của chúng con. Thánh Phaolô nhắc nhớ chúng con
rằng con đường chúng con đến với Thiên Chúa chính là qua việc phục
vụ khiêm hạ. Chúng con thực hiện điều này bằng việc lắng nghe Lời
Chúa, sống Bí Tích và hành động theo những gì chúng con được nghe và
sống. Phải biết quan tâm lẫn nhau….
Sự quan tâm đây
là biết chiêm ngắm Đức Ki-tô mà nhận ra sự hiện diện của Chúa trong người anh
em. Thấy được nhu cầu của người khác để sẵn sàng giúp đỡ, yêu thương…
Giê-su ơi, cha nói nghe hấp dẫn, tuyệt quá,
chẳng khác nào chúng con được Chúa đưa
lên núi để thấy Chúa biến hình. Nhưng lúc trở về đời thường thì không thấy Chúa đâu cả, ôi thôi gặp đủ thứ vấn đề!!
Sau bài giảng
của cha, chúng con được thảo luận với nhiều câu hỏi khác nhau. Chẳng hạn như:
“Sửa đổi huynh
đệ dễ và khó như thế nào?”- Thường cách sửa ra làm sao? Nhiều ý kiến đóng góp
cũng hay….
Con nhớ lại khi làm
trong bệnh viện lúc mới giải phóng, mỗi năm hai lần bình bầu để chấm điểm thi
đua, đưa ra những buổi “phê bình và tự phê” cũng hay!! Sau đó mỗi người làm tờ tự kiểm.
Tụi con kê khai ưu điểm rất nhiều còn khuyết thì có một câu viết hoài là : “Tinh
thần phê và tự phê còn kém”. Tội gì mà chúng con phải khai cái xấu của
mình ra chi cho người ta phạt, trừ tiền thi đua! Lỡ ai biết tội mình, cũng cố
bào chữa sao cho khỏi… nhớ lại mắc cười quá Giê-su ơi!! Sống trong sự giả hình,
không sự thật chút nào!! Chỉ có trước mặt Chúa chúng con mới dám nói thật, dù
có nói dối thì Chúa cũng đã rõ!
Ngày Giê-su
còn tại thế, các môn đệ thường thắc mắc hỏi tại sao Giê-su hay dùng dụ ngôn?
Vì:
“ Người không
bao giờ rao giảng mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau,
thì Người giải nghĩa hết” (Mc 4, 34).
Quả thật, Giê-su dùng dụ ngôn để sửa dạy, con
thấy cách nầy rất là hữu hiệu. Giê-su
lại thêm “Ai có tai thì nghe”.
Thật chí lý quá Giê-su, có người có tai cũng như không, nói như nước đổ đầu vịt! Có thể họ nghe mà không nghe, hoặc họ nghe mà
không hiểu, thành thử cũng hên xui thôi! Nếu lời phê của mình có Chúa (có tình thương) thì dễ đi vào tâm hồn người
nghe. Con nhớ hai trường hợp nầy cũng vui vui.
* Lần con làm BVNĐI, lúc đó con làm hành chánh, vào sổ
thuốc ở phòng riêng, quầy nhận bịnh bên ngoài, đối diện với phòng xét nghiệm.
Từ cầu thang lên lầu một, thay vì quẹo trái để đến phòng xét nghiệm, bệnh nhân lại
quẹo phải đến quầy nhận bệnh để hỏi phòng xét nghiệm ở đâu? Các chị trả lời
suốt ngày cũng mệt, có lúc bực mình nạt nộ la lối om sòm:
“Trước mặt hỏng thấy sao còn hỏi, hỏi hoài…mệt quá!!” .
Có lúc không rầy nổi, các chị lấy tay xỉ một cái ra thẳng phía trước… Rốt
cuộc họ quẹo vào phòng con, con lãnh đủ!! Hôm đó, con xong việc sớm ra bàn nhận
bệnh chơi với các bạn. Con không nhớ câu chuyện như thế nào mà con lại đưa vào
câu chuyện ‘dụ ngôn’ của con:
“Chị biết không, em có ông nội (cha Henri) dễ thương lắm.
Ông hay dạy em sống bác ái. Ông nói tới nói lui nhiều lần: Bác ái không phải là
cho người ta tiền mới là bác ái. Thí dụ gặp một người đang đứng giữa ngã ba
đường, họ không biết đi hướng nào. Lúc đó con chạy đến hỏi thăm họ đi đâu?
Hướng dẫn họ… chứ không cần họ hỏi mới chỉ….”
Cám ơn Chúa, thế là ngày hôm sau con không
nghe một tiếng phàn nàn nào cả, con rất ngạc nhiên, mà cũng chưa nhận ra ân
ban. Vài ngày sau, con cũng ra ngồi với chị, có cả những em khác, thấy bệnh đến
hỏi phòng xét nghiệm là các em khó chịu, nói những lời không dễ … Con thấy chị
khều nhẹ em đó và nói nhỏ: “Đừng có la
bệnh, H rầy chết đó!”
Cám ơn Giê-su, Giê-su
đã ban cho chị bạn (bên lương) nhận ra điều con muốn góp ý. Con cám ơn Giê-su
rất nhiều.
* Chuyện khác,
chuyện em dược sỹ ở trọ. Ngày đầu em đến ở, tối đi nhậu không về, cũng chẳng
báo cho con biết, và tiếp theo nhiều lần như vậy, Giê-su thấy con có nên góp ý
hay không? - Tờ mờ sáng hôm ấy em về nhà, em dẫn xe đi thật êm, không bị đụng
tường (hẻm rất nhỏ). Con nghe rất khẽ, đoán là em về, con vội ra mở cửa, tươi
cười hỏi thăm em. Em lấy làm lạ, mới hỏi
con:
-
“Sao con vào thật nhẹ mà cô biết con về, lại còn mở cửa cho con?”
-
Nhà cô, cô để ý cô biết, cô ngồi phòng trong, mà ai vô hẻm cô cũng
biết, huống chi con… Ở chung với con
chắc cô cao thêm đó.
-
Sao cô cao, cô nói cao là sao
con không hiểu..?
-
À...thì cô ngóng chờ con
về từ 7 giờ sáng đến 12g đêm. Cứ nghe rụt rịt hay có tiếng xe ngoài ngỏ là cô nhón gót xem coi phải con về không, để
mở cửa cho con ….”
Qua câu chuyện
vui có thật, từ đó em không bao giờ về trể quá 11g đêm. Nếu có trễ em điện thoại
hoặc nhắn tin, nói con chừa cửa. .
Lạy Chúa con luôn cảm nghiệm rằng
“Đâu có tình yêu thương, ở đấy có Đức Chúa
Trời… Đâu có tình bác ái, thì Chúa chúc lành không ngơi..Đâu ý hợp tâm đầu, ở
đấy chứ chan niềm vui”
Con cám ơn Giê-su thật nhiều
Con yêu quý của Gie-su
31-3-2012
ElizabethCC
