Thầy giáo yêu cầu mỗi chúng tôi mang một túi nilông sạch và một
bao tải khoai tây đến lớp. Sau đó, thầy bảo cứ hễ chúng tôi không tha thứ lỗi
lầm cho người nào đó thì hãy chọn ra một củ khoai tây viết tên người đó và ngày
tháng lên rồi bỏ nó vào túi nilông. Sau vài ngày, có nhiều túi trở nên vô cùng
nặng.
Sau đó, thầy lại yêu cầu chúng tôi phải luôn mang cái túi theo bên mình dù đi
bất cứ đâu, tối ngủ phải để túi bên cạnh, làm việc thì đặt trên bàn. Sự phiền
phức khi phải mang vác cái túi khiến chúng tôi cảm nhận rõ ràng gánh nặng tinh
thần mà mình đang chịu đựng. Không những thế, chúng tôi còn phải luôn để tâm
đến nó, nhớ đến nó và nhiều khi đặt nó ở những chỗ chẳng tế nhị chút nào. Qua
thời gian, khoai tây bắt đầu phân huỷ thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa.
Đây thật là một ẩn dụ sinh động về cái giá mà chúng ta phải trả cho việc khư
khư ôm lấy giận hờn trong lòng. Trong thâm tâm chúng ta thường cho rằng tha thứ
là một món quà đối với người được tha thứ, nhưng bạn thấy đấy, đây rõ ràng là
món quà cho chính chúng ta.